Chương 66: 66
Editor: Chupachups
--------------
Chuyện cãi nhau giữa các cặp đôi, miệng thì nói, nhưng khi ở bên nhau thì lại làm lành ngay, điển hình là mèo chê chó hôi, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa.
Diêm Trạch Dương xỏ lại đôi giày cô đá văng khi hôn nhau, nhìn cô mặc chiếc váy lụa đỏ mỏng manh, làn da trắng như tuyết, ngồi nũng nịu trên bàn của anh, tà váy rủ xuống ghế.
Cô vừa khóc xong, mắt vẫn còn đỏ hoe, đang đeo giày anh xỏ cho, rồi nhìn trái nhìn phải, sờ tới sờ lui, như đứa trẻ con khóc xong quên béng chuyện, đang lục lọi sách vở của anh.
Diêm ma đầu cảm thấy, cô ngồi đó, như đang ngồi trong lòng anh vậy.
Anh kéo váy cô xuống, rồi đưa tay lên ngực cô, chỗ đó là hàng nút ngọc trai, lúc nãy... cởi mất mấy nút, anh dùng ngón tay thon dài cẩn thận cài lại từng nút.
Rồi anh nói với Ôn Hinh: "Xuống đây nào."
Mắt Ôn Hinh vừa khóc xong, trong veo như nước rửa, cô "ừm" một tiếng, rồi giơ tay ra, để Diêm ma đầu ôm vào lòng.
Bắp tay rắn chắc chỉ cần hơi dùng sức là nhấc bổng cô khỏi bàn, sau khi ôm xuống, anh vẫn không nỡ buông tay, cứ ôm mãi khối ngọc mềm mại trong lòng, hai người dính chặt lấy nhau, đứng đó thật lâu.
"Chúng ta kết hôn đi." Ai nói Diêm ma đầu không thâm tình, anh cũng có lúc yếu lòng. Anh vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của Ôn Hinh, tham lam hít hà hương thơm mê người trên người cô, khàn giọng nói những lời này.
Ôn Hinh thích được anh ôm, cảm giác ấy rất thoải mái. Diêm Trạch Dương siết chặt cô vào lòng, ôm cô thật chặt, nhiệt độ cơ thể anh ấy nóng rực, khiến cô cũng nóng theo.
Ôn Hinh đã hơn nửa tháng không gặp anh, cô rất nhớ anh, cả trong lòng lẫn thể xác.
Thể chất của cô quyết định cô là một người phụ nữ cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần người cô yêu có một động tác nhỏ, hoặc trêu chọc nhẹ nhàng, cô liền động tình.
Diêm ma đầu cũng đâu khá hơn? Anh ấy mới là người khổ sở nhất. Tuy rằng đứng im bất động, nhưng đã sớm cứng như sắt thép.
Một người đàn ông ngàn dặm mới có một.
Đặc biệt là khi gặp Ôn Hinh, cùng cô trải qua rung động nội tâm, sự hòa hợp thể xác đến cực hạn, anh chỉ muốn ngửi thấy hương thơm quen thuộc trên người cô, hương vị khiến anh vô cùng sung sướng, anh liền không tự chủ được... Dù anh có kiềm chế đến đâu, có che giấu đến đâu, khi thật sự động tình thì không thể nào kiểm soát được.
Ôn Hinh cựa quậy trong lòng anh, cảm thấy khó chịu, đành phải làm nũng, không ngừng "ưm" ra tiếng.
Cô mặc chiếc váy lụa mỏng màu đỏ, không thành thật vặn vẹo trong lòng anh.
"Đừng động." Ôn Hinh cảm giác được toàn thân anh căng cứng, rồi bị anh dùng một tay giữ chặt, không cho ngẩng đầu lên.
Cửa sổ mở toang, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, không ít binh lính đi về phía nhà ăn. Tuy rằng không ai dám bén mảng đến khu ký túc xá của đoàn trưởng, nhưng sân thể thao người qua lại, vẫn phải chú ý giữ gìn hình ảnh.
Bình luận