🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: 64

Editor: Chupachups

--------------

Trường trung học số 7 không xa Tùng Đào viên lâm lắm. Điền Phong vừa lái xe vừa giới thiệu sơ qua cho Ôn Hinh.

"Hỗ Châu có mấy lớp học buổi tối dạy không tốt lắm. Trạch Dương cố ý sắp xếp em vào thất trung, là trường trung học trọng điểm của thành phố, giáo viên giỏi, tài liệu ôn thi đầy đủ. Năm ngoái đã mở lớp, giờ mới vào hơi muộn, lớp đông rồi, khó vào. May mà trường có người quen, dì của bạn Trạch Dương dạy ở thất trung, em vào thẳng lớp ôn thi của cô ấy là được."

Ôn Hinh vội hỏi: "Vậy em có cần mang quà cáp gì không? Cô giáo đó tên gì ạ?"

"Cô ấy họ Trương, em gọi cô Trương là được. Không cần lo lắng, Trạch Dương tự chuẩn bị hết rồi, em chỉ cần đến là được."

Lớp ôn thi đại học của trường trung học số 7 có trình độ dạy cao ở Hỗ thị. Nhiều người muốn vào, nhưng chỉ tiêu có hạn, trừ học sinh thi trượt năm trước được miễn thi vào lớp, những người khác muốn vào phải thi đầu vào, mà năm nay hết hạn đăng ký rồi, lớp cũng đầy người, Ôn Hinh coi như đi cửa sau, chen ngang vào.

Xem như trường hợp đặc biệt.

Hai cánh cổng sắt, trường học cổ kính, sân thể thao rộng, có vài học sinh đi lại, nhưng vẫn thấy vắng vẻ, xung quanh nhà cửa hơi cũ nát.

Đây là trường trung học số 7.

Thời này, cả thành phố đang xây dựng, không chỉ trường học cũ nát, mà nhà dân còn cũ nát hơn.

Điền Phong lái xe vào sân thể thao, thu hút sự chú ý của nhiều học sinh.

...

Lớp ôn thi đại học của cô Trương đã đầy chỗ, giờ chỉ còn bốn tháng nữa là thi đại học, cháu trai cô nhất quyết nhờ cô mở cửa sau cho một người vào, nói là bạn thân của anh, hỏi ra mới biết, người đó chưa học hết cấp ba, trình độ thế nào cũng không rõ.

Thật tình mà nói, cô không muốn nhận, chưa học hết cấp ba, tự ôn tập thì trình độ chắc chắn không ổn, thời gian gấp rút, người ta thi đậu thì tốt, không đậu thì ai chịu trách nhiệm?

Nhưng cô không nỡ từ chối cháu trai, cuối cùng vẫn đồng ý, tất nhiên cũng vì nể mặt người ta. Ai biết sau này có chuyện gì cần nhờ đến họ không.

Người đã vào lớp, cô phải quan tâm hơn, nhưng trong lòng vẫn không muốn, sợ là loại người vô dụng, cô tốn công sức, cuối cùng lại mang tiếng xấu.

Lúc Điền Phong đưa người đến văn phòng, cô Trương ngẩng đầu lên, thấy người đó, lòng liền chùng xuống, đẹp như vậy, ăn mặc thời trang như vậy, đâu phải dáng vẻ đến trường học?

Nhưng đã hứa rồi, người ta đã đến, cô chỉ có thể mời vào văn phòng, hỏi Ôn Hinh vài câu.

"Học tiểu học ở đâu?"

Ôn Hinh: "Tiểu học..." Cô nghẹn lại, muốn nói tên một trường tiểu học ở Lung Châu, nhưng cô không nhớ, cũng không thể nói bừa, Lung Châu với Hỗ Châu gần nhau, một thành phố chỉ có vài trường tiểu học, nói dối sẽ lộ ngay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...