Chương 63: 63
Editor: Chupachups
--------------
Một đêm mặn nồng, nhờ hơi men say, Ôn Hinh hoàn toàn buông thả cả thể xác lẫn tâm hồn, lay động như một đóa hoa anh túc.
Khoảnh khắc cuối cùng, mặt cô rạng rỡ như pháo hoa nở trên trời, đẹp đến nao lòng. Diêm ma đầu hai mắt nhìn cô chằm chằm, tay siết chặt eo cô, ôm chặt vào lòng.
Như sợ cô thật sự tan biến như pháo hoa, hoặc sợ cô đột ngột rời đi, anh ôm chặt cô, vùi mặt vào khuôn ngực mềm mại của cô, nghe tiếng tim cô đập loạn nhịp sau cơn say, cả đêm không buông tay.
Ôn Hinh cũng mặc sức nở rộ trong ánh mắt chiều chuộng của anh, không hề e dè lay động trên người anh, khóc lóc đầy xúc động, vừa rên rỉ đau đớn, vừa nũng nịu đòi hỏi.
Sau hai hiệp, Diêm ma đầu ôm cô ngồi lên ghế sofa, cô vô lực ngồi trên đùi anh, mắt đỏ hoe nỉ non, nhưng vẫn cố gắng nhấc mông lên, đón nhận anh. Thân thể mềm mại trắng như ngọc của cô lay động, vẫn muốn anh nhanh hơn nữa, rồi lại khóc lóc, rên rỉ, muốn anh chậm lại.
Cuối cùng, không biết đến hiệp thứ mấy pháo hoa nở rộ, Ôn Hinh gục vào vòng tay anh, tìm tư thế thoải mái nhất, co người lại, nằm sấp trên đùi anh, ngủ say. Những chuyện còn lại, cô không còn hay biết.
-----
Hôm sau, vừa tỉnh giấc đã thấy giữa trưa, lúc tỉnh dậy, cô vô cùng thoải mái duỗi người, thấy mình đã được thay đồ, mặc bộ ga giường xanh sọc mới mua dịp Tết. Cả người cô sạch sẽ nằm trong chăn, ánh nắng chiếu qua cửa sổ kính ban công phòng ngủ, bên ngoài trời quang đãng.
Cô thư thái nằm trong chăn thơm mùi xà phòng một lúc, rồi mới ngồi dậy, khoác chiếc áo lông xù rộng thùng thình, xỏ dép lê trắng, xuống giường đi thẳng ra bếp.
Đi ngang qua tủ trang điểm, cô soi mình trong gương bầu dục, thấy mặt mũi hồng hào, mắt sáng long lanh, tinh thần phấn chấn, như thể vừa được cấp nước đầy đủ, vừa kiều mị lại tươi tắn.
So với vẻ mặt tiều tụy như thức ba đêm liền trước đó, trạng thái của cô hoàn toàn khác biệt. Ôn Hinh không khỏi nghĩ đến lời Cố Thanh Đồng nói, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc, chẳng lẽ thực sự là cuốn sổ kia có tác dụng? Nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua.
Nghĩ đến việc cô chỉ dùng một chút xíu trong sổ, Diêm đại ma đã không kiềm chế được, Ôn Hinh bỗng thấy khoái cảm được kiểm soát. Anh chẳng phải tự xưng là người có khả năng kiểm soát tốt sao? Cô bỗng muốn thử thách anh một chút, Ôn Hinh quyết định sau này sẽ dùng thường xuyên.
Cô chạy vào bếp, thấy Diêm đại ma đã chuẩn bị bữa sáng cho cô, sờ vào nồi, vẫn còn ấm.
Diêm đại ma không hay vào bếp, không giỏi nấu nướng, nhưng anh là người có trách nhiệm và biết thương Ôn Hinh.
Anh không biết nấu, nhưng anh biết mua, chắc là sáng sớm đã ra ngoài mua bữa sáng.
Tùng Đào viên lâm có vị trí rất đẹp, phía trước là sông lớn, xung quanh cây cối xanh mát, lại nằm ngay khu trung tâm thành phố, ra khỏi lâm viên là khách sạn quốc doanh, không xa còn có nhà hàng tư nhân mới mở.
Bình luận