Chương 61: 61
Editor: Chupachups
--------------
Sáng mùng một Tết, ánh dương đầu tiên xuyên qua cửa sổ kính không rèm của căn nhà ba tầng ở Hỗ Châu, chiếu ấm áp lên tấm chăn trắng tinh trong phòng ngủ.
Bên ngoài vẫn còn tiếng pháo nổ râm ran dư âm ngày Tết.
Trong chăn ấm áp, người con gái tóc dài xõa trên gối ngủ say sưa.
Đến tối mịt, Ôn Hinh mới tỉnh giấc vì bụng đói cồn cào.
Căn phòng vắng lặng, cô ngơ ngác ngồi dậy, nhớ lại đêm qua, người đàn ông kia không cho cô ngủ, liên tục kéo tay cô đặt lên cổ anh, ép cô bám chặt lấy anh, theo từng nhịp điệu mãnh liệt của anh, cô như cành dương liễu trong gió, tiếng rên rỉ như bị xé nát trong gió.
Không trách cổ họng cô khản đặc, Ôn Hinh nhớ lại mà đỏ mặt, rồi bật cười ngốc nghếch.
Quả đúng như cô nghĩ, anh ấy đúng là "máy phát điện di động" hiếm có.
Sáng nay, anh nói đơn vị bận rộn, đêm qua tranh thủ thời gian liên hoan đơn vị, uống vài chén rượu nên về sớm, hôm nay còn nhiệm vụ, nên sáng sớm lái xe hai tiếng về đơn vị, bảo cô ngoan ngoãn ở nhà.
Lái xe lâu như vậy là vì đường xá không tốt, quân khu mới ở xa trung tâm, đường núi gập ghềnh, mỗi ngày chỉ có một xe hậu cần đi lại.
Nghĩ đến đây, Ôn Hinh lại bĩu môi.
Cuối cùng, cô không thể chống lại cơn đói, khó khăn lắm mới bò ra khỏi giường.
Vừa bước xuống giường, đi lại vài bước, cô đã cảm thấy nơi ấy nóng ran, thứ gì đó chảy xuống bên trong đùi. Cô cúi xuống nhìn thoáng qua.
Cô vội vàng chạy vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi mới ra ngoài, mặc bộ đồ nhung sạch sẽ. Cô đói như sói, bụng réo lên, chạy vào bếp. Cháo hầm trong nồi đã nguội từ lâu, nhưng Ôn Hinh không kịp hâm nóng, cô đã nhịn đói ba bữa, lập tức múc một bát, ăn ngấu nghiến.
Diêm ma đầu ít khi vào bếp, nhưng cũng biết làm vài món đơn giản, như cháo chẳng hạn. Sáng nay anh nấu cháo hoa thông thường, thêm vài lát xúc xích, ăn sẽ không bị nhạt nhẽo như cháo trắng, lại có hương thơm của giăm bông hun khói.
Ôn Hinh đói lả, bát cháo nguội ngắt cũng thấy ngon, ăn xong một bát vẫn chưa đủ, cô gặm nốt móng giò hầm còn lại từ hôm qua, lúc này mới thỏa mãn liếm mép, no căng bụng.
Đừng nhìn cô đang thản nhiên ăn uống trong bếp, thực ra đôi chân nhỏ nhắn của cô vẫn run rẩy, thể lực tiêu hao quá lớn.
Thể lực của Diêm ma đầu ở mức nào? Thể lực của cô ở mức nào? Nói thẳng ra, cô như con gà con yếu ớt, Diêm đại ma có đánh cả trăm hiệp cũng không thèm thở dốc.
Thể lực của hai người chênh lệch 1000:1. Sáng nay Diêm đại ma dục cầu bất mãn bỏ đi, cô đương nhiên biết, bình thường chỗ đó phồng to một cục, phản ứng mạnh đến mức người ta đau bụng.
Với sự chênh lệch thể lực lớn như vậy, việc Ôn Hinh có thể đứng vững ăn cơm là do Diêm đại ma đã kiềm chế và nương tay.
Bình luận