Chương 59: 59
Editor: Chupachups
--------------
"Anh về rồi!" Vừa thấy Diêm ma đầu, Ôn Hinh liền buông thìa, chạy tới, mắt sáng long lanh, như chim én nhỏ sà vào lòng anh, anh vững vàng đỡ lấy cô, không để cô hẫng chân. Cô vừa ôm eo vừa dụi mặt vào ngực anh.
Những chiếc cúc áo quân phục lạnh lẽo cọ vào má cô, chất liệu vải hơi thô ráp, nhưng mùi hương sạch sẽ thoang thoảng trên người anh khiến cô cảm thấy thoải mái và an tâm.
Diêm ma đầu một tay ôm cô, tay kia khẽ đóng cửa lại.
Ôn Hinh ngước mặt lên nhìn anh, cười rạng rỡ, dịu dàng hỏi: "Anh mệt lắm phải không? Đường đi vất vả lắm không? Anh có lạnh không? Có nhớ em không? Em nhớ anh lắm, rất rất nhớ anh." Nói rồi cô lại dụi mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập vững vàng.
Diêm ma đầu như băng tuyết tan chảy, ôm chặt cô, khẽ "Ừ" một tiếng, nhìn cô nũng nịu, mắt anh dịu dàng hơn, đưa tay vuốt tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô.
"Chúc mừng năm mới."
"Anh cũng vậy, chúc mừng năm mới. Sao anh về muộn thế? Anh ăn cơm chưa? Em làm một bàn toàn món anh thích, anh không về thì đồ ăn nguội mất." Nếu như trước đây, hai người ở bên nhau, không có người ngoài, anh sẽ ôm cô thật chặt, rồi vùi đầu vào cổ cô, thì thầm rằng anh nhớ cô...
Nhưng vừa rồi anh không làm vậy, chỉ hôn lên trán cô, Ôn Hinh có chút hụt hẫng, nhưng cô vẫn thông cảm cho anh vì anh vất vả. Cô biết đoạn này trong truyện, nam chính được điều đến quân khu khác, rất bận, nữ chính một thời gian dài chỉ liên lạc với anh qua thư từ, không gặp mặt trực tiếp. Cô không nhớ rõ thời gian, thì ra là lúc này.
May quá, chỗ này không xa đơn vị anh, đợi doanh trại xây xong, có nhà ở cho gia đình quân nhân, cô có thể đến thăm anh.
"Chưa ăn." Diêm Trạch Dương buông cô ra.
"Sao người anh nồng nặc mùi rượu thế?" Ôn Hinh ngửi thấy mùi rượu, mũi cô rất thính.
"Liên hoan ở đơn vị, uống hai ly." Anh kéo cô ra, xoay người cởi mũ, treo lên giá áo, để lộ mái tóc cắt ngắn và khuôn mặt góc cạnh, Ôn Hinh nhìn anh không chớp mắt, ngắm đến si mê, đây chính là kiểu người cô thích, cô cảm thấy có thể thích cả đời.
"Chúng ta ăn cơm thôi, em nấu canh thịt dê, anh uống một chút cho ấm người, giải lạnh."
"Ừ."
Trong tiếng pháo nổ liên hồi ngoài kia, cùng tiếng hò hét vui đùa của đám trẻ con trên phố, Ôn Hinh bưng canh thịt dê lên.
Diêm Trạch Dương đã rửa tay, ngồi vào bàn, Ôn Hinh bày biện các món thịt, cô mua thêm ít rượu gạo nếp cái hoa vàng, hai người mỗi người một chén nhỏ, rượu gạo ngọt ngào không say, rất dễ uống, lại thanh mát giải khát.
TV được Ôn Hinh bật, lúc này không có chương trình gala mừng năm mới, nhưng có chương trình nước ngoài, Ôn Hinh xem hai người đang nói chuyện trong talk show, ngôn ngữ khoa trương, biểu cảm khoa trương, tuy chương trình không hay lắm, nhưng được cái náo nhiệt.
Pháo hoa nhấp nháy trên cửa sổ kính, tiếng pháo vang vọng, không khí Tết tràn ngập.
Diêm Trạch Dương ngồi nghiêm chỉnh bên bàn ăn, Ôn Hinh nép vào người anh, "Anh uống chút canh dê đi, em nấu không có mùi gây, dễ uống lắm, bổ dưỡng nữa, hầm lâu lắm đấy."
Bình luận