Chương 58: 58
Editor: Chupachups
--------------
"Trạch Dương? Sao anh biết em đến đây?" Ôn Hinh cầm điện thoại, ánh mắt quét qua bóng người ẩn hiện trên TV, ngạc nhiên hỏi.
Cô vừa mới đến đây hơn một tiếng, anh đã gọi điện thoại đến? Tin tức của anh nhanh nhạy thật đấy?
"Trả lời câu hỏi của anh, sao lâu thế em mới nghe máy, vừa rồi đang làm gì?" Trong điện thoại, giọng Diêm ma đầu khá nghiêm túc.
"Em không làm gì cả, em vừa tắm xong, đang đọc sách và xem TV trên sofa, điện thoại đột nhiên reo, em không biết là ai, có nên nghe máy không." Ôn Hinh nghe thấy câu hỏi nghiêm túc của anh, đành phải giải thích với anh, từ khi lần đó ở nhà họ Diêm, Diêm Trạch Dương ném điện thoại trước mặt cô, giờ cô nghe thấy anh hỏi nghiêm túc như vậy, liền có chút sợ hãi.
Lúc anh vui vẻ thì không sao, lúc anh tức giận thì đáng sợ lắm.
"Em đến nhà anh ở, anh không vui sao?" Ôn Hinh nhỏ giọng thăm dò hỏi anh, "Vậy em ngày mai sẽ về, chị Thanh Đồng bên kia khá bận, em chỉ đến đây mua chút đồ rồi đi thôi."
Ôn Hinh rất giỏi quan sát sắc mặt, nghe giọng anh, cô cảm thấy anh không vui khi cô đến đây, chẳng lẽ anh đưa chìa khóa cho cô chỉ để cô giữ hộ sao? Chẳng lẽ cô hiểu nhầm ý anh rồi? Cô bực bội gãi đầu, đành phải nhanh chóng tìm cho mình một cái cớ.
Đối phương im lặng một lát, giọng có chút cứng nhắc: "Em không cần về Lung Châu nữa, cứ ở đây cho tốt, chỗ Cố Thanh Đồng cũng đừng đến."
Lần này đến lượt Ôn Hinh cầm ống nghe im lặng, ngón tay xoắn dây điện thoại, không nói một lời, nhìn chằm chằm mặt bàn.
Thật ra, cô cũng không nhất thiết phải ở nhà anh, chủ yếu là bây giờ ngoài nhà khách ra, không có chỗ nào khác để ở. Cô đã thấy môi trường ở nhà khách rồi, dọn dẹp không sạch sẽ, điều kiện đặc biệt tệ, không tốt chút nào, còn phải dùng chung nhà vệ sinh tầng trệt với một đám người.
Bây giờ muốn tìm một nhà trọ tươm tất cũng khó, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nhà Diêm ma đầu tiện nghi và thoải mái nhất, chủ yếu là có nhà vệ sinh riêng, quan trọng hơn là có bồn tắm lớn, cô đã quen ngâm mình với tinh dầu rồi, lại đến đây thích nghi với môi trường này, cô đã lâu không được ngâm mình rồi, nên khi nhìn thấy bồn tắm lớn ở đây, cô ngày nào cũng nghĩ đến Hỗ Châu.
Không có điều kiện đó thì thôi, có rồi, anh lại đưa chìa khóa cho cô, nên cô mới...
Nếu có chỗ cho thuê tốt, cô cũng chẳng thèm nhà anh, khu dân cư lần trước cô đến xem rồi, người ở rất lộn xộn, đàn ông thì còn đỡ, phụ nữ như cô một mình thì không dám đến ở.
Một lúc lâu sau, đầu dây bên kia mới thở dài khe khẽ, hạ giọng nói: "Phòng ở không phải là không có, không phải là không cho em ở, mà là không muốn em chạy tới chạy lui. Gần Tết rồi, trên tàu nhiều người lắm, anh có thể yên tâm sao khi em đi tàu một mình? Đã đến đây rồi thì trước Tết đừng về Lung Châu nữa, cứ ở đó cho tốt. Dạo này trên tàu xảy ra nhiều chuyện lắm, đừng có chạy lung tung, nghe rõ chưa?"
Mấy ngày trước trên tuyến đường Trang Hàng xảy ra vụ cướp tàu, bọn cướp lộng hành trên tàu và dọc đường, lục soát hành khách, gặp phụ nữ xinh đẹp thì cưỡng hiếp. Thời buổi này không an toàn như tưởng tượng đâu. Chỉ có đoạn đường từ Lung Châu đến Hỗ Châu là tương đối an toàn thôi, nhưng gần Tết rồi, tàu đông người, không thể không đề phòng.
Bình luận