Chương 57: 57
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh trở về nhà họ Ngụy ở được hai ngày, Triệu Nghiên đã đến hai lần, nói là bạn học cũ cố ý dặn dò anh ta chiếu cố Ôn Hinh.
Biết Ôn Hinh muốn tham gia kỳ thi đại học, anh ta cố ý nhờ bạn bè ở cục giáo dục tìm một đống sách và tài liệu. Những sách và tài liệu này còn đáng tin hơn nhiều so với những thứ Ôn Hinh tự mua từ một đứa trẻ với giá mười đồng, thậm chí còn khoanh vùng cả phạm vi đề thi.
Không chỉ vậy, anh ta còn tìm chút quan hệ ở Lung Châu, từ một người có thể tin cậy lấy được hồ sơ hộ tịch thật sự của đứa cháu ngoại của nhà họ Ngụy, sau khi xem xét, phát hiện ra vài lỗ hổng rõ ràng. May mà anh ta nhìn thấy trước, cũng kịp thời bổ sung, nếu không thì có chút chuyện không thể giải thích được.
Biến không thành có thì khó, nhưng biến hư thành thật lại không khó, chuyện này làm tốt, một khi có cơ hội, việc cha anh ta được triệu hồi về vẫn có khả năng rất lớn.
...
Ôn Hinh ở nhà học hành chăm chỉ được hai ngày, mỗi ngày học thuộc lòng sách vở đến chóng mặt, làm sao cô có thể ngồi yên được? Học tập cũng phải kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi chứ.
Vì thế, cô ngụy trang một phen, rồi chạy ra ngoài dạo một vòng, ghé thăm tất cả các chợ đen ở Lung Châu. Chỉ dạo một vòng như vậy, hai trăm đồng đã vào tay, dễ dàng như đi dạo chơi vậy.
Hàng hóa từ hệ thống mang ra, bán với giá nửa chừng, mọi người tranh nhau mua, giống như cướp vậy. Bán giá thấp hơn giá thị trường, vĩnh viễn rẻ hơn cửa hàng, nên bán rất chạy.
Ôn Hinh cầm một túi tiền nhỏ căng phồng. Cô vui vẻ đi mua đồ ăn ngon, trên tay còn xách hai dẻ sườn. Lúc trở về, ánh mắt của những người hàng xóm đều dán chặt vào miếng dẻ sườn của cô.
Ai cũng thèm thịt, nhưng tem phiếu thịt đều có hạn, không biết cô cháu ngoại nhà họ Ngụy lấy đâu ra nhiều tem phiếu thịt như vậy, ngày nào cũng mua thịt ăn.
Vào ngõ nhỏ, bà quả phụ sống trên lầu nhà họ Ngụy đi tới, mặc áo mỏng hoa nhỏ, eo thon, tôn dáng người, tóc chải mượt mà bóng loáng, không biết dùng loại sáp gì mà đen bóng như vậy.
Bà ta nhìn thấy Ôn Hinh thì cười.
"Cô Ngụy, người yêu cô đi rồi à?"
Ôn Hinh: "..."
"Ừ, anh ấy về rồi."
"Anh ấy làm gì vậy?" Bà quả phụ dừng lại, tỏ ý muốn nói chuyện với cô.
Nhưng họ đâu có quen nhau, trước giờ cũng ít khi nói chuyện.
"Anh ấy làm trong quân đội."
"Chức vụ gì?"
"... Đoàn trưởng."
Bà quả phụ cười nói: "Tuổi trẻ như vậy mà tiền đồ rộng mở, cô Ngụy, cô thật có phúc, tìm được người đàn ông tốt như vậy."
"Ngàn dặm mới tìm được một người đàn ông tốt."
Ôn Hinh tò mò: "Sao bà biết anh ấy là người đàn ông tốt?"
Bình luận