🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: 55

Editor: Chupachups

--------------

Khi Đới Tĩnh và Lữ Nhạn quay lại khu lâm viên, tìm đến chỗ ở của mấy bạn học nam, họ mới biết Diêm Trạch Dương đã được quân khu triệu tập về.

Điền Phong nói: "Quân khu có nhiệm vụ. Trạch Dương chiều nay đã đi rồi. Nếu các cô có việc gì, tôi sẽ lưu lại số điện thoại bên quân khu cho các cô nhé? Nhưng tôi không chắc điện thoại bên ngoài có gọi được vào quân bộ hay không." Đường dây nội bộ của quân khu Kinh Đô, điện thoại bên ngoài không phải lúc nào cũng gọi được.

Đới Tĩnh thất sắc, không biết là thở phào nhẹ nhõm hay hụt hẫng, còn Lữ Nhạn thì nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt khó coi, công cốc cả rồi...

...

Diêm Trạch Dương đến sân bay, chào hai quân nhân dưới cánh máy bay, rồi bước vào chiếc máy bay màu xám bạc. Tiếng cánh quạt xé gió, máy bay nhanh chóng cất cánh.

Vài giờ sau, anh về đến Kinh Đô, lúc đó đã hơn chín giờ tối.

Đèn trong phòng làm việc của thủ trưởng vẫn sáng. Diêm Vệ Quốc thường làm việc rất khuya, mười giờ chưa nghỉ là chuyện bình thường. Diêm Trạch Dương về đến nơi, thay quần áo rồi đến thẳng ký túc xá.

Cảnh vệ đứng ở cửa phòng Thủ trưởng thấy Diêm Trạch Dương thì chào, rồi cười nói: "Đoàn trưởng Diêm, anh về nghỉ phép rồi ạ? Thủ trưởng ở trong, đợi anh lâu lắm rồi."

Bên cạnh Thủ trưởng có hai cảnh vệ, lần trước chính là anh ta đứng ở cửa, nghe thấy bố con nhà họ Diêm cãi nhau trong văn phòng. Thủ trưởng bình thường ít khi nổi giận, nhưng khi giận thì đáng sợ lắm.

Diêm Trạch Dương mặc quân phục, nghiêm nghị gật đầu với cảnh vệ, rồi đẩy cửa bước vào.

...

"Muốn con thành lập một đoàn dã chiến mới?" Diêm Trạch Dương nhìn mệnh lệnh từ trên đưa xuống, nói là mệnh lệnh, nhưng chẳng phải là một câu nói của bố anh sao? Anh đang yên ổn ở quân khu, đoàn quân cũng do chính tay anh thành lập. Giờ đột nhiên lại muốn điều anh đi, để anh dẫn quân chỉ huy đoàn, kết quả không biết ai được hưởng lợi. Ai mà thích ứng cho được.

"Đừng hỏi lý do, chức trách của quân nhân là tuân lệnh cấp trên vô điều kiện!" Diêm Vệ Quốc không cho con trai quyền lựa chọn, "Thời gian gấp rút, con tranh thủ bàn giao công việc trong đoàn rồi sớm lên đường. Đến môi trường mới thì phải nhanh chóng thích nghi với hậu cần và huấn luyện."

"Rõ!" Diêm Trạch Dương nói xong, cầm tờ lệnh bổ nhiệm trong tay, dừng lại một lát không động đậy.

"Đứng đó làm gì? Về đi, Diệu Diệu mấy hôm nay nhớ con đấy." Lúc này, Diêm Vệ Quốc mới nói chuyện với anh với tư cách một người cha.

"Ba, vậy ai sẽ tiếp nhận đoàn của con?" Dù sao cũng là Đoàn 1 do Diêm Trạch Dương đích thân chỉ huy, tình cảm đương nhiên sâu đậm, anh không hỏi rõ thì không đi được.

"Yên tâm đi, phó đoàn của con sẽ được thăng chức, không bạc đãi binh lính trong đoàn của con đâu." Diêm Vệ Quốc biết tật xấu bao che khuyết điểm của con trai, sợ có người nhảy dù xuống làm đoàn trưởng, ngược đãi binh lính của anh. Anh còn không nhìn lại xem, chính anh còn huấn luyện binh lính của mình tàn nhẫn hơn ai hết, vậy mà còn sợ người khác ngược đãi người của anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...