🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: 51

Editor: Chupachups

--------------

Tối qua, Diêm Trạch Dương vất vả lắm mới dỗ được Ôn Hinh đang khóc thút thít ngủ, lần này cô đến chỉ mang theo hai bộ nội y, anh đã kiểm tra hết rồi, nếu không giặt, ngày mai Ôn Hinh sẽ không có đồ mặc, thử tưởng tượng xem, một người đàn ông cao lớn một mét tám lăm, nửa đêm ngồi xổm dưới sàn nhà vệ sinh, dùng tay giặt quần áo cho cô, bộ đồ nhỏ xíu co giãn, treo trên tay anh, chắc còn không dài bằng bàn tay anh.

Anh nghiêm túc vò đi vò lại xà phòng, giặt giũ cẩn thận, lúc này, tính cách sạch sẽ của cậu ấm nhà anh hoàn toàn biến mất, giặt nội y cho người yêu, thậm chí còn có chút vui vẻ, vừa giặt vừa cong môi, giặt xong liền treo ở cửa sổ nhà vệ sinh, còn kéo ra phía ngoài cửa sổ, những quần áo khác cũng giặt cùng, dọn dẹp xong đã quá nửa đêm.

Sáng dậy, nội y đương nhiên chưa khô, Diêm Trạch Dương lại ra ngoài mượn bàn là của hàng xóm, về nhà là khô bộ đồ lót nhỏ.

Quân nhân không thiếu kiên nhẫn, chỉ cần anh muốn làm, anh sẽ cực kỳ kiên nhẫn.

Sáng sớm, Ôn Hinh còn đang ngủ nướng trong chăn, anh đưa tay vào, sờ sờ chỗ cô bị thương hôm qua, đã đỡ nhiều rồi, thực ra lúc đánh anh đã có chừng mực.

Anh không thể dùng hết sức đánh người yêu mình được, cô cũng không chịu được sức mạnh thật sự của anh, thực ra đều là giả vờ dùng sức, tay giơ cao, nhẹ nhàng hạ xuống, chỉ là da Ôn Hinh rất mềm, vỗ nhẹ cũng để lại vết đỏ.

Anh vào phòng ngủ, Ôn Hinh ngủ trong chăn như một thiên thần nhỏ, cái miệng nhỏ hồng hào hé mở, còn chảy chút nước miếng, trước đây Diêm Trạch Dương mà thấy người khác như vậy, sẽ ghét bỏ đến chết, nhưng bây giờ lại thấy đáng yêu, còn cúi xuống hôn hôn.

Sau đó, anh đưa tay vén một góc chăn, nghiêm túc cẩn thận giúp cô mặc nội y, ban đầu còn mặc ngược, anh lại nghiên cứu một lúc rồi mặc lại.

.....

Giữa trưa, khu vực ăn uống tầng hai, người ra vào tấp nập.

Vài người bạn học từ cửa sổ trở về chỗ ngồi.

"Tôi nói Trạch Dương mãi không kết hôn, chắc là chưa ưng ai, hoặc là không muốn tìm, đã tìm thì phải tìm người hợp ý, thà thiếu còn hơn qua loa, không giống như bọn mình, tàm tạm là cưới, cưới trước thì có tình cảm gì, đều là sống qua ngày, nhìn Trạch Dương kìa, đó mới là chọn được người hợp ý, yêu đương tự do."

"Đúng vậy, tôi cưới trước, còn chưa nắm tay người yêu nữa, anh ấy đúng là khúc gỗ, làm sao biết dỗ dành người ta?" Một nữ sinh trong nhóm nói.

Rất nhanh, Điền Phong và Diêm Trạch Dương lên lầu, ra khỏi thang máy vào sảnh lớn, Ôn Hinh vẫn đi theo sau Diêm Trạch Dương, mắt không vui nhìn tấm lưng rộng của anh, lên tầng hai, cô mới nhìn xung quanh.

Người ăn cơm ở đây đông hơn tưởng tượng, ồn ào náo nhiệt, có mấy bàn còn có người nước ngoài, chỉ là họ không quen dùng đũa, bàn ăn rất thê thảm, may mà họ không nản, ăn uống khá vui vẻ.

"Trạch Dương, bên này." Điền Phong chỉ tay về phía cửa sổ, "Họ đến đủ rồi, chỉ thiếu hai tụi mình."

Mọi người đã mấy năm không gặp lại bạn học, vừa thấy mặt, có chút không nhận ra, dù sao dáng vẻ thời đi học và sau khi lập gia đình cũng khác nhau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...