Chương 50: 50
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh ngượng ngùng bước tới. Thật ra chuyện vừa rồi cũng không có gì to tát, cô chỉ khoác tạm chiếc áo sơ mi của anh, để lộ đôi chân mà thôi. Nhưng sau hai ngày bị "con quỷ nghiêm khắc" kia uốn nắn, cô cũng hiểu rằng mình ăn mặc như vậy trước mặt người khác không phù hợp. Nhất là trong thời đại này, khi quan niệm vẫn còn rất bảo thủ, ai cũng phải ăn mặc kín đáo như bao người khác mới được xem là đúng mực.
Thế nhưng, trong lòng Ôn Hinh lại nghĩ khác. Thời đại này tuy chưa phát triển, nhưng mỗi ngày trôi qua, mọi thứ sẽ dần trở nên tốt hơn. Chỉ cần đợi thêm một thời gian, đường phố sẽ ngập tràn màu sắc rực rỡ, những thương hiệu nổi tiếng thế giới cũng sẽ xuất hiện tại các thành phố lớn. Khi đó, cô có thể thoải mái mua những bộ đồ ngủ, nội y hay quần áo thời trang mà mình thích. Lúc ấy, chẳng ai còn ngạc nhiên khi thấy con gái mặc váy ngắn hay ăn mặc hiện đại nữa.
Nhưng những người sống trong thời đại này thì không biết trước tương lai, vì vậy lúc nào cũng cẩn trọng, lo sợ bị phê bình, bị soi xét hay thậm chí bị chê trách nặng nề. Họ không dám mặc những gì mình thích, cũng không dám nói những điều mình nghĩ. Đó là nỗi lo lắng ăn sâu vào tâm trí họ sau những năm tháng sống trong một xã hội đầy khắt khe.
Còn Ôn Hinh thì khác. Cô biết rõ thời đại sau này sẽ thay đổi ra sao. Rồi mọi người sẽ được tự do thoải mái, không cần phải e dè lo lắng như bây giờ.
Nhưng Diêm Trạch Dương nói cũng có lý-sống trong thời đại nào thì phải tuân theo quy tắc của thời đại đó. Cô quả thực không chú ý đến những tiểu tiết. Bình thường, nếu chỉ có một mình, cô cũng sẽ rất cẩn thận. Nhưng có lẽ vì ở cạnh anh lâu ngày, cô bắt đầu thả lỏng bản thân, vô thức cảm thấy mọi chuyện đều có anh lo liệu, nên mới sơ suất như vậy.
Giống như chuyện vừa rồi, cô không nên tùy tiện khoác áo sơ mi của anh rồi chạy ra ngoài. Nhưng làm sao cô biết bên ngoài lại có người chứ?
Cô vô thức làm vậy, vì Diêm Trạch Dương luôn mang đến cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô biết anh sẽ không bao giờ đi quá giới hạn, cũng biết anh có khả năng kiểm soát bản thân rất tốt. Anh luôn kiên nhẫn, luôn bảo vệ cô. Vì thế, cô mới hay trêu chọc anh, thích nhìn anh cố nhẫn nhịn, vì cô cảm thấy như vậy rất thú vị. Trước giờ cô chưa từng gặp người đàn ông nào như anh cả.
Nhưng lần này cô thật sự không ngờ trong nhà lại có khách. Vừa ló đầu ra ngoài, nhìn thấy sắc mặt anh đen kịt, cô lập tức thấy chột dạ. Nhưng đồng thời, cô cũng nghĩ, cùng lắm chỉ lộ hai cái chân thôi mà, chẳng phải hai năm nữa con gái sẽ mặc váy ngắn đầy ngoài đường sao? Khi ấy, chuyện này chẳng đáng gì hết...
Cô rón rén bước tới trước mặt anh.
Diêm Trạch Dương lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc bén đến mức cô không nhịn được mà rụt người lại. Anh đưa tay muốn kéo chiếc áo sơ mi xuống che lại.
"Em không biết trong phòng có người mà." Ôn Hinh liền giở chiêu cũ, nũng nịu nói: "Em chỉ muốn mặc thử cho anh xem thôi, áo sơ mi của anh vừa vặn có thể làm áo ngủ. Sau này cái này cho em làm áo ngủ luôn nha?"
Bình luận