Chương 5: 5
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh cuối cùng chỉ có thể cứng nhắc đi vào.
Vào phòng khách, trước mắt rộng mở sáng sủa, cô khẽ đảo mắt nhìn quanh.
Ngay lập tức, một luồng cảm giác hoài cổ nồng đậm ập đến, nhưng cảm giác cũng không tệ.
Tuy không có phong cách thiết kế tân trang tinh xảo hiện đại, nhưng lại có kiểu cảm giác cổ xưa phóng khoáng không gò bó, khá thoải mái.
Trong mắt cô, nơi này như một trang sách ố vàng mở ra, có một loại ý vị thời gian trong đó.
Phòng khách nhà họ Diêm rất lớn, sáng sủa và rộng rãi, được bài trí rất gọn gàng sạch sẽ. Đối diện ghế sofa và bàn trà là một bộ tủ kệ gỗ nặng trịch mang đậm dấu ấn thời gian, trên ngăn tủ cao nhất có một chiếc TV màn hình tròn tròn ở góc cạnh, trông rất nhỏ nhắn đáng yêu.
Ôn Hinh lần đầu tiên nhìn thấy loại TV đời đầu này, nhỏ đến thế, không khỏi nhìn thêm vài lần.
Hai ngăn tủ thấp hơn bày ấm siêu tốc và bộ trà cụ.
Phía bên phải hình như là nhà bếp, cửa bếp không khóa, hé ra một góc tủ lạnh màu xanh lục.
Hai cánh cửa còn lại có lẽ là phòng chứa đồ và phòng ngủ, bên phải ghế sofa dựa tường đặt hai dãy giá sách lớn, bên cạnh giá sách treo một bức thư pháp cứng cáp mạnh mẽ như lưỡi dao, khí thế hùng hồn.
...
Hà Văn Yến dẫn họ đến ngồi xuống ghế dài bên cạnh.
Lúc đến, La Quyên hùng hổ hiên ngang, kết quả vào khu quân đội đã xẹp lép, vào cửa nhà họ Diêm thì như ông Lưu vào thành*, mắt không đủ dùng.
*người thường lần đầu thấy những điều hoa lệ, giống nhà quê lên phố í
Cũng phải, khi nhà bà ta đắc ý sắm được cái máy may, nhà họ Diêm đã có tủ lạnh, TV và radio.
Khi bà ta hăng hái cưỡi chiếc xe đạp Thống Nhất 28 inch, người ta đã lái xe Jeep to đùng rồi!
Trong thời đại này của truyện, chất lượng cuộc sống của hai nhà thật sự khác biệt một trời một vực, dù sao những thứ này không chỉ có tiền là mua được, mà còn phải có quan hệ, đồ tốt cơ bản đều là hàng tiêu dùng hạn chế, hàng ngoại nhập.
Thì ra thời này đã có hàng hạn chế và nhập khẩu.
Hà Văn Yến nhìn La Quyên đang đảo mắt liên tục, ánh mắt không yên phận nhìn ngó xung quanh, trên mặt còn mang theo nụ cười lấy lòng, thực ra trong lòng rất phản cảm. Bà làm việc ở bệnh viện, gặp nhiều người, nhìn một cái là biết ai giả dối.
Ngược lại, Ôn Hinh vẫn luôn im lặng, cảm giác không tệ, không sợ sệt rụt rè như cô gái bên cạnh, vào nhà nhìn ngắm rất tự nhiên. Nhìn thì cứ nhìn, quang minh chính đại, chỉ có dáng đi hơi không đúng mực...
Nếu Ôn Hinh biết, chắc chắn sẽ cười gượng hai tiếng, cô không phải không đúng mực, chủ yếu là thói quen. Hồi học trường nghệ thuật, cô luyện tập cơ thể.
Bình luận