🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 49: 49

Editor: Chupachups

--------------

Trong không gian yên tĩnh của nhà hàng, tiếng nhạc du dương khẽ chảy trôi. Ở góc phòng, một người phụ nữ lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt vô thức dừng lại nơi gần cửa sổ. Trái tim cô chợt lỡ nhịp khi nhìn thấy người đàn ông ấy-một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị như trong ký ức, nhưng thời gian đã khiến anh trông chững chạc và trầm ổn hơn. Lúc này, anh đang trò chuyện với cô gái đối diện, đôi mày hơi cau lại. Cô gái kia bĩu môi, có vẻ không vui, nhưng rồi cũng miễn cưỡng "ừm" một tiếng, kéo chặt chiếc áo khoác trên người.

Người phụ nữ tóc xoăn ngồi cạnh Đới Tĩnh liếc nhìn một chút, rồi nghiêng đầu nói nhỏ:

"Nếu tớ nhớ không nhầm, đó là vị hôn phu trước đây của cậu phải không? Hồi còn học chung, tớ nghe nói mẹ anh ta rất quý cậu, còn muốn hai người đính hôn. Nhưng lúc đó mọi chuyện vẫn chưa thành, nếu không, có lẽ bây giờ cậu đã là con dâu nhà họ Diêm rồi..."

Nói xong, cô ta nhấp một ngụm cà phê đắng, nhẹ nhàng đặt tách xuống đĩa. Như sực nhớ ra điều gì, cô ta ghé sát lại Đới Tĩnh, giọng hạ thấp:

"Tĩnh Tĩnh, mấy hôm trước tớ đi công tác, tình cờ gặp một người bạn cùng lớp với Diêm Trạch Dương. Cậu ta bảo rằng hai năm trước, nhà họ Diêm đã được giải oan. Cậu vẫn chưa biết chuyện này à?"

Nói rồi, cô ta đưa mắt nhìn về phía người đàn ông ngồi bàn bên kia-cao lớn, lạnh lùng, khí chất mạnh mẽ đến mức không giống người thường.

"Bây giờ, ba anh ta ở Kinh Đô đã là...Cô ta lặng lẽ thốt ra vài từ, rồi cười khẽ. "Không ngờ phải không? Nếu sau này ông ấy thăng chức nữa thì... đúng là ghê gớm. Cậu nói xem, nếu năm đó hai người đính hôn thành công, giờ này cậu chẳng phải đã có thể ung dung mà sống ở Kinh Đô rồi sao?"

Sắc mặt Đới Tĩnh chợt sa sầm. Cô cố giữ vẻ bình thản mà đáp:

"Lữ Nhạn, năm đó chỉ là hai bên gia đình nói đùa với nhau thôi, cậu tưởng thật à?"

Chuyện này, một số bạn học thân thiết với cô cũng biết.

Họ từng sống chung trong một khu đại viện. Mẹ của Diêm Trạch Dương xem cô như con cháu trong nhà, lại có quan hệ tốt với mẹ cô, nên bà muốn tác hợp cho hai đứa từ sớm. Nhưng cha của Đới Tĩnh khi ấy lo rằng tình hình ở Kinh Đô bất ổn, mà gia đình họ Diêm lại có bối cảnh phức tạp, nên ông vẫn lần lữa, không chịu đồng ý. Sau đó, Diêm Trạch Dương nhập ngũ, rồi gia đình anh gặp biến cố.

Còn cô, sau khi cha mất, đã cùng mẹ rời khỏi Kinh Đô, vượt ngàn dặm đến Hỗ Châu nương nhờ họ hàng. Năm ngoái, mẹ cô tái hôn.

Lữ Nhạn thở dài:

"Lúc đó cậu không nên rời Kinh Đô. Cậu vốn là con dâu mà mẹ anh ta đã chọn sẵn. Giờ nhà họ Diêm đã được giải oan, chẳng lẽ họ lại không giúp đỡ cậu?"

Cô ta chính là người bạn thân nhất của Đới Tĩnh hồi còn đi học. Khi mới đến Hỗ Châu, Đới Tĩnh từng có một mối tình với một người nước ngoài. Anh ta tặng cô nhiều món quà, từ quần áo, túi xách cho đến nước hoa và mỹ phẩm nhập ngoại. Cô cũng nhờ vả giúp Lữ Nhạn tìm được một công việc ở đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...