🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: 45

Editor: Chupachups

--------------

"Đến đây, ngồi xuống ăn cơm, đoàn trưởng Diêm, cậu đường xa đến đây, nếu không vội về thì ở lại đây mấy ngày, nhà tôi có phòng trống, dọn dẹp sạch sẽ, không cần phải ở nhà khách chi đâu." Ông Ngụy nhiệt tình mời khách vào chỗ ngồi.

Bà Ngụy cũng tươi cười rạng rỡ, đây là lãnh đạo của con trai út ở trong quân đội mà, bình thường nó về nhà ngày nào cũng nói đoàn mình thế này, đoàn trưởng mình thế kia, trong mắt hai ông bà, người này ghê gớm lắm, nhất định phải tiếp đãi tử tế.

Hơn nữa người ta vừa đến cửa đã mang theo đồ đạc, còn có cả hoa quả.

Ở Lung Châu bây giờ, hoa quả đắt đỏ lắm, không phải vấn đề đắt hay không, mà là có tiền cũng không mua được.

Diêm Trạch Dương ở nhà người khác thì luôn nghiêm chỉnh, lưng thẳng, ngồi ngay ngắn, dáng vẻ ấy, nhất cử nhất động dường như toát ra kỷ luật trong sự cẩn trọng, có tu dưỡng trong kỷ luật, lại còn mang theo khí chất trời phú, ăn một bữa cơm cũng có thể toát ra vẻ tao nhã của dòng dõi quý tộc châu Âu.

Chắc chắn nếu có máy quay ở đây, có thể quay phim được luôn ấy chứ. Ông Ngụy dùng đũa chung gắp thức ăn cho anh, anh lập tức khách sáo nói: "Được, cảm ơn ông Ngụy."

Ôn Hinh cúi đầu ăn cơm, nhớ lại cảnh anh ở nhà họ Diêm, xì xụp ăn mì thịt bò cô nấu, rồi liếc mắt nhìn bát trống không, hỏi một câu không vui vẻ: "Chỉ có thế này thôi à?" So với bây giờ, cô suýt chút nữa phun cơm ra khỏi miệng.

Bà Ngụy bên cạnh cười nói: "Đoàn trưởng Diêm, phòng trong nhà đã dọn dẹp xong cho cậu rồi, đừng ở nhà khách, tốn tiền, ở nhà thoải mái hơn. Thuận Tử lúc về thường nhắc đến cậu, nó mới vào bộ đội năm đó, tuổi nhỏ nhất, cậu ở bộ đội chăm sóc nó cẩn thận, giờ khó khăn lắm mới đến nhà, chúng tôi phải thay Thuận Tử tiếp đãi cậu cho tốt."

Chăm sóc cẩn thận? Chắc là cậu Thuận Tử kia bị đoàn trưởng huấn luyện đến thảm rồi, thỉnh thoảng cho chút quan tâm, liền coi như chăm sóc cẩn thận, Ôn Hinh bĩu môi nghĩ.

"Đúng vậy, đoàn trưởng Diêm, nếu cậu không ở nhà chúng tôi, mà ở nhà khách bên ngoài, Thuận Tử về chúng tôi cũng không biết ăn nói thế nào."

Hai người mỗi người một câu, Diêm Trạch Dương ngước mắt nhìn Ôn Hinh một cái, cô đang cắm cúi đếm hạt cơm, không nói tiếng nào.

Anh suy nghĩ một chút, nói với hai vợ chồng: "Vậy tôi xin phép không khách sáo, làm phiền hai bác."

"Không phiền, không phiền, đoàn trưởng Diêm..."

"Gọi tôi Trạch Dương đi."

"À!"

...

Chắc là hôm nay nhà họ Ngụy nấu thịt thơm quá, trên bàn vừa có thịt bò, vừa có sườn bò, thịt heo, lạp xưởng, ở cái thời đại nhà nào muốn nấu chút thịt, mấy nhà xung quanh đều nghe rõ mồn một.

Bữa cơm này của nhà họ Ngụy có chút xa xỉ, đối với các hộ gia đình khác, mùi hương này quả thực là kích thích cơn đói, khiến người ta phẫn nộ, mấy hộ đều mở cửa sổ, có người còn xuống dò xét, thấy mùi hương từ nhà họ Ngụy tỏa ra, lẩm bẩm mấy câu, không biết là chua hay là mắng, "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa sổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...