Chương 44: 44
Editor: Chupachups
--------------
Đầu cá trong nồi nước sôi sủi bọt lăn tăn, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng. Ôn Hinh bước vào, đứng lặng một lúc, đầu óc rối bời. Cô hít sâu, với tay lấy chiếc túi vải bố treo trên tường, cùng với đống sách vở lộn xộn trên ngăn tủ, vội vàng nhét tất cả vào túi.
Vừa thu dọn, cô vừa cố gắng bình tĩnh lại. Lúc nãy, cô đã bị anh chọc tức đến mức muốn nổ tung chỉ vì câu nói "xóa hộ khẩu".
Nghĩ lại, cô thấy mình thật sự quá dại dột! Tại sao cô lại cãi nhau tay đôi với anh chứ? Trứng chọi đá làm sao không vỡ? Cô lấy đâu ra vốn liếng để đấu lại anh, kết quả là chẳng được gì, chỉ rước bực vào người, có khi còn rước thêm cả đống phiền phức.
Sau khi phân tích thiệt hơn, cô bắt đầu hối hận.
Trong lòng thấp thỏm bất an, đến cả lọ gia vị cũng nhét vào túi lúc nào không hay. Khi cãi nhau, cô không cãi lại anh, định trả lại chiếc đồng hồ cho anh, nhưng lúc tháo ra lại ném đi. Lúc đó, cô cảm thấy ném đi mới hả dạ. Ừ thì hả dạ thật, nhưng bây giờ cô lại thấy khó chịu và sợ hãi. Liệu anh có thật sự giận quá mất khôn không?
Nếu thật sự bị xóa hộ khẩu thì sao? Lúc cô ném đồng hồ, cô thấy rõ ánh mắt của anh nhìn mình không đúng chút nào, nghĩ lại mà thấy run.
Cô đặt mạnh chiếc túi vừa thu dọn lên bàn, nhìn mặt bàn mà suy nghĩ. Lúc nãy, rõ ràng cô có thể dùng trí, sao lại cứ phải cứng đầu chứ? Cái loại người như anh, chỉ ăn mềm không ăn cứng, chỉ có thể dỗ dành, không thể mạnh tay. Điều này cô biết rõ mà, cứ cứng đối cứng chỉ tự rước phiền phức vào người, chẳng ích lợi gì.
Xúc động đúng là làm giảm chỉ số thông minh!
Chưa kịp ổn định cảm xúc, Cố Thanh Đồng đã bước vào.
Ôn Hinh thấy là cô ấy, vội vàng đứng dậy đi về phía bệ bếp. Cố Thanh Đồng nhìn cô, trên mặt thoáng nét cười.
"Hối hận rồi à? Người ta suýt bị em chọc tức đến bỏ đi đấy." Cố Thanh Đồng nhìn Ôn Hinh đang ngượng ngùng, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ, người đàn ông kia cô ấy nhìn không sai, có thể bảo vệ con thỏ trắng nhỏ này thật tốt, ném đi thì tiếc thật, "Anh ta đến tìm em phải không?"
Ôn Hinh dựa vào góc bệ bếp, nhìn nồi nước sôi đang sủi bọt lăn tăn, bĩu môi nói: "Không biết, em với anh ta không thân lắm."
"Không thân mà khóc nhè à?" Da Ôn Hinh trắng, chỉ cần hơi ửng đỏ là có thể thấy rõ. Cố Thanh Đồng liếc nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, đưa chiếc đồng hồ trong tay cho cô.
"Này, trả lại cho em, lần sau đừng tùy hứng như thế nữa. Phải nói chuyện đàng hoàng, đàn ông phải dỗ dành, dỗ dành rồi thì cái gì họ cũng nghe theo em hết. Chiếc đồng hồ này anh ta nói em muốn giữ hay ném thì tùy, bây giờ chị trả lại cho em, em tự xử lý đi."
Ôn Hinh nhìn chiếc đồng hồ, chiếc đồng hồ này trong mắt cô không có gì đặc biệt đẹp, so với đồng hồ hàng hiệu đời sau thì cũng chỉ đến thế thôi, nhưng vì người tặng khác nhau, nên nó trở nên quý giá hơn.
Bình luận