Chương 39: 39
Editor: Chupachups
--------------
Đổng Diêu là con gái viện trưởng, năm nay hai mươi tư tuổi, đã qua hai năm đào tạo chuyên sâu tại trường quân y, vừa mới chuyển đến bệnh viện của cha mình, dự định thực tập một thời gian. Nữ quân y vốn đã hiếm, một người xinh đẹp như vậy lại càng hiếm thấy. Chính vì xinh đẹp, gia đình có gia thế tốt, nên mắt nhìn của cô cũng cao hơn người khác. Đến hai mươi tư tuổi vẫn chưa kết hôn, một phần vì học y rất vất vả và bận rộn, phần khác là tuy tiếp xúc với nhiều nam giới, nhưng không mấy người lọt vào mắt xanh của cô.
Trong quân đội cơ bản không có ai phù hợp, hễ ai khá khẩm một chút thì đã có người yêu hoặc đã kết hôn, nên càng lớn tuổi thì càng ít người xứng đôi. Vì vậy, giờ đây gặp được một người vừa tuổi, lại lọt vào mắt xanh của cô, là chuyện không hề dễ dàng.
Giống như vị đoàn trưởng Diêm trong phòng bệnh này, gia thế và thực lực đều tốt, hơn cô hai tuổi, rất phù hợp. Bản thân anh cũng rất có năng lực, lần chống lũ này nghe nói đoàn 149 của anh lập công lớn, thể hiện xuất sắc, chắc chắn sau vụ này chức vụ của anh sẽ được thăng tiến.
Trong bệnh viện cũng lan truyền tin anh suýt hy sinh cả người lẫn xe để vào khu vực thiên tai cứu người. Một người lính thiết huyết dũng cảm không sợ chết như vậy, không người phụ nữ nào không thích. Cô rất ngưỡng mộ anh, cảm thấy anh rất phù hợp với mình về mọi mặt, nên nảy sinh chút tâm tư, để ý đến anh.
Đổng Diêu mang theo canh và cơm do mình nấu, đặt hộp cơm lên bàn. Vốn quen cầm dao mổ, ăn cơm nhà ăn, số lần cô tự tay cầm muôi xới cơm có thể đếm trên đầu ngón tay. Lần này hiếm hoi nấu nướng tỉ mỉ cho một người đàn ông, cũng là lần cô chủ động theo đuổi nhất. Tay nghề có thể còn vụng về, nhưng "nữ truy nam cách tầng sa", cô vẫn rất tự tin vào bản thân.
"Bác sĩ Đổng." Diêm Trạch Dương liếc nhìn Đổng Diêu, bình thản nói: "Cô mang về đi, tôi ăn rồi."
Nghe xong, nụ cười trên mặt Đổng Diêu khựng lại. Đây là lần đầu tiên cô liên tiếp gặp trắc trở với một người đàn ông, nhưng cô không còn là cô bé mười bảy, mười tám tuổi nữa.
Cô nghiêng đầu nhìn Diêm Trạch Dương đang ngồi trên giường bệnh, anh đang nhíu mày, nhìn cuốn sách quân sự về vận trù học trên tay, không lật trang. Đôi mày kiếm, ánh mắt sáng ngời, đôi môi dày vừa phải khẽ mím lại, cả khuôn mặt kiên nghị và góc cạnh rõ ràng, vừa tuấn mỹ lại mang theo vài phần kiêu ngạo, đúng là cái vẻ ngạo mạn của con nhà cán bộ.
Đổng Diêu thực sự đã "phải lòng" anh. Trước đây, cô luôn học tập chuyên sâu ở trường quân y, không có cơ hội gặp gỡ anh. Giờ cô chuyển đến bệnh viện của cha mình, anh chỉ nằm viện ở đây hai mươi ngày, còn năm ngày nữa, cô nhất định phải "hạ gục" anh.
Vì vậy, cô không vòng vo nữa, kéo ghế ngồi xuống bên giường anh, thẳng thắn nói: "Đoàn trưởng Diêm, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc, tìm hiểu sở thích của nhau. Tên tôi anh biết rồi, Đổng Diêu, con gái viện trưởng Đổng, năm nay hai mươi tư tuổi, quân hàm thiếu úy.
Tình hình của anh tôi cũng biết, nghe nói anh luôn ở đơn vị, đến giờ vẫn độc thân, điều này tôi rất hiểu, vì tôi cũng là quân nhân, biết quân nhân bận rộn thế nào. Tôi nghĩ chúng ta có thể tìm hiểu nhau, thử hẹn hò, nếu anh thấy tôi phù hợp, tôi hy vọng chúng ta có thể vun đắp tình cảm đồng chí sâu sắc hơn..."
Bình luận