Chương 38: 38
Editor: Chupachups
--------------
Thời điểm này, tàu hỏa vẫn còn là loại tàu hỏa động cơ đốt trong cũ kỹ, phát ra những giai điệu Tây Bì* và Nhị Hoàng* trong các vở kịch, ghế ngồi là ghế gỗ cứng, các thanh gỗ được ghép lại với nhau, mỗi bên có thể ngồi ba người, ở giữa có một chiếc bàn nhỏ để đồ đạc.
*Tây Bì (làn điệu trong ca kịch dân gian Trung Quốc, đệm với đàn nhị) và Nhị Hoàng (làn điệu hí khúc, điệp hồ cầm)
Năm 1979, sắp bước sang thập niên 80, chính sách dần dần được nới lỏng. Vào những năm 60, khi đi làm ở nơi khác, người ta phải mang theo giấy chứng nhận của đơn vị hoặc giấy chứng nhận do phố phường cấp. Lúc đó, chính sách của nhà nước rất nghiêm ngặt, việc bắt gián điệp diễn ra rất khốc liệt, các đội phòng thủ tuần tra khắp nơi trên đường phố, hễ thấy người nào khả nghi là kiểm tra giấy tờ tùy thân.
Thêm vào đó, việc kiểm soát người dân nông thôn vào thành phố rất chặt chẽ. Nếu không có giấy tờ tùy thân, người ta không thể sống ở thành phố, và nếu bị đội phòng thủ bắt được, họ sẽ bị trả về quê quán.
Nhưng hiện tại, chính sách đã được thực hiện nhiều năm, một số quy định đã được nới lỏng. Chỉ có những thành phố như kinh đô, việc mua vé mới nghiêm ngặt hơn, yêu cầu giấy giới thiệu. Còn ở một số thành phố khác, vé tàu hỏa không rắc rối như vậy.
Trong truyện, nữ phụ trước đây không có giấy giới thiệu, vẫn mua được vé tàu hỏa đi thẳng về miền Nam.
Ôn Hinh ra đi rất đột ngột, thực ra cô cũng không biết mình sẽ đi đâu, chỉ mua đại một vé tàu theo người khác. Thực ra, đến đâu cũng vậy, cô không có người thân thích.
Giờ đây, khi rời bỏ chiếc ô che chở đó, trong một thế giới xa lạ, cô thậm chí không biết mình sẽ đi đâu.
Cô cố tình tránh cái thành phố mà nữ phụ đã đến, tùy tiện mua một vé đi về một thành phố phía nam từ những người đang xếp hàng phía trước. Cuốn tiểu thuyết này là một cuốn niên đại văn hư cấu, tất cả các địa danh đều đã được thay đổi, không giống như địa danh thực tế, Ôn Hinh cũng không biết nên đi đâu, chỉ biết vài thành phố ở phía nam.
"Con nhà chị kia, thấy người ta ăn kẹo là đòi ăn theo, sao mà hư thế hả? Ai mà có kẹo cho con ăn?" Hai người ngồi cạnh Ôn Hinh, có lẽ là đi thăm người thân, bao lớn bao nhỏ nhét đầy dưới ghế.
Đứa bé ba bốn tuổi bị đánh hai cái, mếu máo khóc, bà lão vội vàng đưa cho nó hai viên kẹo.
Người phụ nữ kia nhận lấy, tươi cười nói: "Cảm ơn bà nhé, thằng bé này nó thèm ăn lắm."
Ôn Hinh lau nước mắt, nhìn họ, tuy rằng cuộc sống của mọi người thời này đã khá hơn nhiều, có cơm ăn, ăn ngon hơn, nhưng kẹo vẫn còn khá quý giá. Ôn Hinh chưa thấy con heo nào, nhưng thấy heo chạy rồi. Nhà họ Diêm thì không thiếu kẹo, đường đỏ, đường trắng, mật ong đều có đủ, nhưng nhà Dương Hòa Miêu thì không mua nổi. Ôn Hinh làm nhiều bánh đường nhỏ, phần còn lại đưa cho Hòa Miêu ăn, cô ấy đã thấy ngon lắm rồi, huống chi là kẹo, như nhà họ, làm sao mua nổi, chưa kể phải có tem phiếu, mà đắt còn bị giới hạn.
Bình luận