Chương 35: 35
Editor: Chupachups
--------------
Xem ra anh thực sự say rồi.
Anh vòng tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên, đặt ngồi trên kệ sách.
Ngón tay thon dài của anh vuốt ve cổ cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa sau tai cô. Làn da ở đó rất mịn màng, mềm mại.
Ôn Hinh không ngờ vùng sau tai mình lại nhạy cảm đến vậy. Ngón tay anh như có dòng điện, truyền từ sau tai đến da đầu cô. Cô cảm thấy tê dại khắp người.
Ôn Hinh thích trêu chọc người khác, nhưng không thích bị người khác trêu chọc. Cô chủ động chiếm tiện nghi của anh thì được, nhưng không thích anh chủ động. Lúc này, cô cảm thấy không vui, không muốn ngoan ngoãn bị hôn, nên liên tục cựa quậy trên kệ sách, muốn nhảy xuống. Nhưng Diêm Trạch Dương đã ôm chặt cô trong lòng.
Anh hôn cô đến khi đôi môi đỏ mọng của cô hơi sưng lên mới dừng lại.
Ôn Hinh không vui. Cô bắt đầu nghiêm túc nói: "Đồng chí Diêm, tôi cần nói chuyện với anh. Chúng ta không thể tái phạm sai lầm như vậy nữa. Là một nữ đồng chí, tôi đã kiểm điểm sâu sắc. Trước đây đều là tôi không đúng. Hôm qua anh nói cũng rất có lý. Đây là vấn đề nguyên tắc, chúng ta làm việc không thể không có nguyên tắc. Vậy đi, sau này chúng ta giữ khoảng cách hai mét, không thể động một chút là hôn nhau. Như thế là thế nào? Còn nữa, sao anh không cài cúc áo đến tận cổ? Hở hang thế kia đẹp lắm sao? Dù là đang yêu, cũng phải chú ý đến vấn đề chừng mực, được không..."
Ôn Hinh còn chưa nói xong, đã bị Diêm Trạch Dương bế thốc lên.
Cô "Á" một tiếng, ôm lấy cổ anh.
Khi bị bế lên, tóc cô xõa tung. Vừa dọn dẹp xong, cô định đi tắm, nên chỉ dùng một chiếc bút cài tạm lên đầu. Bị bế lên như vậy, chiếc bút rơi xuống, mái tóc dài buông xõa, đẹp đến nao lòng.
Tuy rằng cảm giác được bế lên rất tốt, nhưng Ôn Hinh không phục.
Lúc cô trêu chọc anh, anh không cho, cái gì cũng không được, không thể. Bây giờ cô không trêu, anh lại muốn làm gì thì làm. Anh muốn thế nào là được thế à? Điều này đả kích lòng tự trọng của cô quá đấy, cô có thể cam tâm sao? Lòng cô có thể thoải mái sao?
"Thả em xuống, anh... đồ xấu xa!"
Diêm Trạch Dương bật cười, hôn mạnh cô một cái, nhìn người phụ nữ trong lòng mình, đôi môi đỏ mọng, má ửng hồng như cánh đào, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen mượt mà khẽ lay động theo động tác của anh. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy bao nhiêu năm chờ đợi đều đáng giá.
Nụ cười sảng khoái của anh khiến Ôn Hinh ngây người. Anh không hay cười, đột nhiên cười lên, trông như ma vương giáng thế, cũng như Thái Tuế thần nhân gian vậy.
Diêm Trạch Dương bế cô đến ghế sofa, lấy chiếc hộp trên bàn trà.
Bàn tay Ôn Hinh thon dài trắng nõn, những ngón tay như cọng hành. Cô cảm thấy cổ tay lạnh buốt, ngạc nhiên một lúc, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lồng vào ngón tay cô, cùng cô quấn quýt, rồi thấy anh một tay cài khóa đồng hồ.
Bình luận