Chương 33: 33
Editor: Chupachups
--------------
Văn phòng cơ quan hành chính Kinh Đô.
"Báo cáo."
"Mời vào."
Một chỉ huy viên quân sự bậc một, đi vào rồi nghiêm nghị cúi chào, sau đó nói: "Thủ trưởng, đơn xin này vẫn là ngài xem qua một chút đi......"
Diêm Vệ Quốc đang lật xem văn kiện, "A, tiểu Vương à, ngồi đi."
"Không dám quấy rầy thủ trưởng, là đơn xin của Diêm đoàn trưởng." Đối phương lại nói thêm một câu.
"Ừm." Diêm Vệ Quốc đem mắt kính lấy xuống, đưa tay nhận, sau khi nhìn thoáng qua, đem đơn xin đặt ở một bên, "Được, tôi biết rồi, cậu cứ về đi, có chuyện gì thì tôi sẽ tìm cậu."
Đơn xin này phê chuẩn không khó, nhưng bởi vì là quan hệ của thủ trưởng và công tử, cậu vẫn đem đơn xin đưa tới, vì để tự thủ trưởng phê duyệt sẽ tốt hơn, sau khi đối phương chào theo nghi thức quân đội, thì rời khỏi văn phòng.
Bận bịu hồi lâu, Diêm Vệ Quốc mới nghiêm túc cầm lên đơn xin báo cáo, sau khi xem xong, kéo ra ngăn kéo bên phải, đem đơn xin thả vào.
......
"Dì Hà, có phải dì ngủ không ngon giấc lắm không ạ?" Ôn Hinh thấy hôm nay Hà Văn Yến không được vui, lúc ăn cơm cũng không ăn được bao nhiêu. Tối nay cô làm cá chiên thơm phức, cơm trắng nóng hổi, đặc biệt thơm ngon. Canh cũng là canh tôm nhỏ nấu với hải sản, tuy chỉ là tôm nhỏ bắt được trong nước, thêm vài cọng rau, nhưng nước canh rất ngọt và thanh mát, giúp giảm bớt vị ngấy. Nhưng Hà Văn Yến dường như không có khẩu vị lắm.
Ôn Hinh nhận thấy sự khác thường của Hà Văn Yến. Thông thường, dì ấy rất thích những món ăn cô nấu, nhưng hôm nay lại không ăn được nhiều. Cô lo lắng dì ấy có chuyện gì không vui.
"Đúng rồi, mấy ngày nay việc ở bệnh viện có chút nhiều, thành ra nghỉ ngơi không được tốt." Hà Văn Yến thuận miệng trả lời, bệnh viện mấy ngày nay đúng thật là rất bận, cộng thêm Diêm Vệ Quốc lại mấy ngày chưa trở về, bà ấy vốn dĩ không phải là vợ đầu của ông, ông ấy đối với bà cũng tình cảm không đậm sâu, hơn nữa lại thêm địa vị của ông, vài ngày không trở về là chuyện bình thường.
Điều khiến cho Hà Văn Yến cảm thấy tinh thần tiều tụy chính là, mỗi lần bà ấy cẩn thận mong đợi mà gọi điện thoại qua, câu hỏi luôn là: khi nào thì ông trở về, đến cả một câu ông đang bận gì cũng không dám hỏi, câu trả lời của ông từ trước đến nay đều là, mọi người cứ ăn trước đi, không cần chờ tôi.
Thỉnh thoảng ông cũng sẽ nói một câu, bà vất vả, rồi ngắt luôn điện thoại.
Những lúc như vậy bà ấy đều nước mắt lưng tròng.
Hiện tại nhìn thấy đứa con trai của Vệ Quốc với Ôn Hinh hòa hợp bên nhau, bà ấy là người từng trải, con trai của Diêm Vệ Quốc trước kia ở nhà là bộ dạng gì? Chính là điệu bộ của một đại thiếu gia chân chính, bây giờ thì hay rồi, tự mình bưng đồ ăn lên bàn! Bây giờ ngay cả khi Ôn Hinh múc canh, nó cũng đưa cái muỗng cho.
Bình luận