Chương 31: 31
Editor: Chupachups
--------------
Tống Thiến về đến ký túc xá, là phòng sáu người, đều là những thanh niên trí thức thi đỗ đại học, lúc cô bước vào, cả phòng nồng nặc mùi thịt kho tàu.
Mấy bạn cùng phòng rõ ràng đang nuốt nước miếng, đúng là giờ cơm chiều, có người ra nhà ăn, có người lấy đồ ăn mang từ nhà ra. Tống Thiến bước vào, vẻ mặt mệt mỏi trở về giường.
Mùi thịt từ bàn bên cạnh bay tới, thoang thoảng liên tục xộc vào mũi cô, cô cố gắng không nhìn đến mùi hương đó, nhưng nước miếng sinh lý thì không thể kìm nén.
Trước đây cô ăn thịt, chỉ cần có chút mỡ là không ăn, nhưng giờ bụng rỗng không, trước mặt có bát thịt, dù mỡ hay không cô cũng ăn sạch.
Giường bên cạnh là con gái chủ nhiệm thương xã địa phương, béo mập, sức ăn siêu phàm, lần nào về cũng mang theo một đống đồ ngon. Thời buổi này thiếu thốn, mua gì cũng cần phiếu, phiếu thịt khan hiếm, nhưng nhà cô ấy không thiếu thứ gì, thích ăn lúc nào thì ăn.
Miếng thịt đỏ au được nhét vào miệng, cả phòng chỉ nghe thấy tiếng nhai chóp chép, bạn cùng phòng bên cạnh vừa ăn dưa muối vừa làm bánh cũng "ực" một tiếng nuốt nước miếng, cả phòng đều nghe thấy, nhưng không ai lên tiếng. Thời buổi này thịt khan hiếm, ai mà cho người khác ăn, mọi người đều đi học, sau này là trí thức, tự trọng ít nhiều cũng có, chắc chắn không mở miệng xin.
Tống Thiến nhìn bạn cùng phòng béo ú, che giấu cảm xúc khó chịu, cô bạn gái mập mạp của chủ nhiệm cất tiếng chào, "Thiến Thiến, cậu ăn chưa? Mẹ tớ làm thịt kho tàu chính hiệu, vừa ngọt vừa thơm, tớ chia cho cậu một ít nhé."
Tống Thiến nhìn mấy miếng thịt nhão nhoét trong gắp đũa của cô bạn, lắc đầu.
Cô vừa ngồi xuống, cô bạn cùng phòng ăn dưa muối đã tiến tới, rụt rè nói, "Tống Thiến, hai hôm trước cậu mượn tớ hai đồng, cậu trả tớ được không, tớ, tớ không có tiền mua phiếu cơm..."
Tống Thiến trong lòng bực bội, không nhịn được nói, "Cậu gấp cái gì, hai hôm nữa tớ trả, phiếu cơm cậu mượn người khác dùng tạm đi."
"Nhưng mà..."
"Thôi được rồi, ngày mai trả cậu được chưa? Giục cái gì mà giục." Có hai đồng thôi mà.
Tống Thiến không muốn ở lại ký túc xá nữa, đứng dậy ra ngoài, vì chuyện gặp nam chính ở quân khu mà không xin được phương thức liên lạc, cô có chút khó chịu trong lòng, như thể mọi chuyện có lợi cho cô bỗng dưng đều trở nên bất lợi, tiết tấu cốt truyện đang hay cũng như bị gián đoạn, bắt đầu có sự khác biệt rõ ràng so với trong truyện, chẳng lẽ là do lần cô mắc lỗi trước mặt Ôn Hinh mà gây ra hiệu ứng cánh bướm?
Cô xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình viết khi đang ngủ, lúc đọc đến đoạn nữ phụ bi thảm nhất, cô cảm thấy hả hê, đọc đi đọc lại rồi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã thấy mình ở trong truyện.
Sau cú sốc ban đầu, cô đã nếm trải không ít khổ sở, cuối cùng cũng gian nan lắm mới từ vùng nông thôn ngày ngày gặm bánh ngô, thi đỗ Đại học Kinh Đô.
Bình luận