Chương 30: 30
Editor: Chupachups
--------------
Đoàn trưởng Diêm tức giận rồi!
Anh đứng ở trên cầu thang, biểu tình nghiêm túc, ánh mắt sắc bén, anh nhìn chằm chằm Ôn Hinh, "Em còn muốn tìm ai? Đi lên đây nói!" Nói xong xoay người đi lên lầu.
Ôn Hinh: "......"
Nói sai rồi hả? Cô lầm bầm một tiếng, cô chỉ là muốn đùa một chút thôi mà.
Người đàn ông Diêm Trạch Dương này trong khoảng thời gian này cô cẩn thận quan sát, có thể thấy rõ ràng là tính tình không tốt, ăn mềm không ăn cứng.
Lúc tức giận đặc biệt làm khổ người khác, túi hạt dẻ đó đến bây giờ cô cũng chưa bóc vỏ hết nữa.
Ôn Hinh bám theo phía sau anh đi lên lầu, vừa đi vào, liền nhìn thấy Diêm ma đầu đưa lưng về phía cô, dầu thuốc anh cầm trong tay được anh đặt trên bàn trà.
Nghe thấy tiếng động anh quay đầu lại nhìn Ôn Hinh, ánh mắt âm trầm sắc bén, môi mỏng nhếch lên, lập tức quay đầu lại, hai tay ôm cánh tay đứng ở đấy, chẳng nói câu nào.
Ôn Hinh ở đằng sau nhìn, thân cao 1m86, vai rộng, thắt lưng eo hẹp, đôi chân dài lớn, lúc hai tay ôm cánh tay, bắp thịt dưới lớp áo ba lỗ quân đội hơi gồ lên.
Anh không mở miệng, Ôn Hinh cũng không mở miệng, không khí tầng hai có một chút làm người ta thở không ra hơi.
Nhưng Ôn Hinh nhìn người trước mắt so với thân hình của người mẫu nam còn có lực hơn, trong lòng cô thích chết đi được, ai nói là đàn ông thì không phải phái đẹp.
Ôn Hinh lên đây cũng không phải là cùng anh đánh nhau, bàn luận đánh nhau, cho dù xuất thân của cô là quán quân tán thủ*, thể chất cũng đánh không lại anh.
*Tán thủ (散手): Là võ chiến đấu tự do ra đời ở Trung Quốc.
Nếu đối phương ăn mềm không ăn cứng, vậy là dễ xử lý rồi, cô lặng lẽ đi về phía anh.
Với tư cách là một ma đầu của quân đoàn, nhìn ra được năm giác quan cùng với lực quan sát là vô cùng mạnh, đã sớm nhận ra cô đang đến gần, hơn nữa theo sự tiếp cận của cô, thân thể trở nên căng thẳng khác thường, đại khái là anh không biết Ôn Hinh muốn làm gì, nên chỉ đứng đó bất động, cánh tay cũng bởi vì ôm chặt mà hiện ra bắp thịt mạnh mẽ, còn hơi hơi ôm chặt, đều chứng tỏ thân thể đang đứng của anh đang ở trong trạng thái khẩn trương.
Ôn Hinh thử vươn tay chậm rãi thăm dò, từ sau lưng nhẹ nhàng vòng đến thắt lưng anh, nếu là phía trước, anh khẳng định sẽ kéo cô ra, sau đó dạy bảo một trận, cái gì mà đứng im đấy! Nghiêm túc chút, không được!
Nhưng mà từ lúc cô nhẹ nhàng ôm anh từ phía sau, trừ bỏ phản ứng thân thể căng thẳng ra, anh cũng không hề đẩy cô ra hoặc nghiêm lệnh cấm gì đó.
Ôn Hinh ở sau lưng anh cọ cọ hai cái, thò đầu ra hỏi anh: "Vậy hiện tại không cần quy định hai mét rồi hả?"
Anh nắm lấy đôi tay không trung thực của cô đang vòng ở eo, từ trên cơ bụng cầm xuống dưới, nhưng dịu dàng ôm như vậy, không khí quả thật so với sự lạnh lẽo lúc mới đi lên tốt hơn nhiều, nhưng anh vẫn cứ để vẻ mặt nghiêm túc, liếc nhìn thấy cô vừa mới tắm xong, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, trên làn da còn có một tầng ánh sáng bé nhỏ hiện ra, trông người cô giống như men sứ thượng hạng.
Bình luận