🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: 3

Editor: Chupachups

--------------

Trời càng lúc càng tối, Ôn Hinh xách theo cái thùng, khoác chặt chiếc áo quân phục trên người, đi theo người phụ nữ mập mạp phía trước. Váy cô đã khô từ lâu, nhưng cô không dám cởi áo quân phục ra, vì cô nhận thấy những người đi ngang qua đều nhìn chằm chằm vào cô.

Thỉnh thoảng có vài người đi đường, đi qua rồi còn quay đầu lại nhìn.

Những người này ăn mặc rất kín đáo, chẳng có kiểu dáng gì đặc sắc, màu sắc chủ yếu là xám tro, đen, xanh xám.

Có mấy cô gái tết tóc sam, còn không ngừng liếc nhìn chiếc váy và đôi giày của cô, khe khẽ bàn tán.

Ôn Hinh nhìn theo ánh mắt của họ, nhìn chiếc váy và đôi giày dưới lớp áo quân phục. Chất liệu lụa tơ tằm ở thời hiện đại chẳng có gì đáng chú ý, nhưng ở đây, so với chất liệu quần áo của họ, nó đẹp và tiên khí như sóng lúa trên đồng.

May mà cô không đi giày cao gót, chỉ đi đôi giày đế bằng bằng sợi đay đan chéo, hở mũi chân, dù vậy, nó vẫn tinh xảo đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn.

Chẳng mấy chốc, họ băng qua đường lớn, rẽ vào một khu toàn nhà máy, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thịt xào thơm lừng từ những chiếc nồi lớn. Người qua lại cũng đông hơn.

"Chị La..."

"Chị La, về rồi à?" Những người chào hỏi, không thiếu vài thanh niên trẻ tuổi, ánh mắt thường xuyên đảo quanh người Ôn Hinh đang im lặng phía sau.

Một người phụ nữ bưng bát không từ nhà trệt đi ra, thấy họ thì cười nói: "Ôi, mới về đấy à? Hôm nay nhà ăn có bánh bao thịt, nhanh chân đi lấy kẻo hết." Nói xong, bà ta thấy Ôn Hinh sau lưng La Quyên, lộ vẻ ngạc nhiên nói: "Phải nói là, con bé Ôn Hinh nhà cô làm ở xưởng thịt liên hợp của chúng ta một tháng nay, càng ngày càng xinh ra đấy. Mới đến thì gầy nhẳng, hốc hác cả mặt, mới có mấy hôm mà mặt mũi đã trắng trẻo như củ hành bóc vỏ rồi."

La Quyên cười ha hả đáp: "Nhà đông con quá nên không chăm sóc được nó. Sinh ra đã nuôi ở quê, trông như con bé hoang ấy. Thấy nó mười tám rồi, không sửa soạn lại thì ai thèm lấy."

Người phụ nữ kia vội cười nói: "Nó xinh thế này thì lo gì. Chưa nói đến chuyện khác, xưởng thịt liên hợp của chúng ta có bao nhiêu thanh niên trẻ tuổi đang dòm ngó. Con trai nhà tôi còn bảo nó thích cái kiểu như con bé Ôn Hinh nhà cô đấy. Cô nên chọn cho nó một người tử tế."

Hai người nói chuyện vài câu rồi chia tay. La Quyên quay đầu lại khinh bỉ "xì" một tiếng: "Con trai nhà cô mà cũng xứng à?"

Ôn Hinh đang hoang mang, xem ra cô thật sự đã xuyên sách. Lúc nãy trên đường đi, cô nhìn thấy một nhà mở cửa sổ, trên tường dán một thứ giống như tờ lịch, trên đó ghi năm 1979.

Điều này khiến cô càng thêm bối rối. Xuyên sách là chuyện quá khó tin, hơn nữa thế giới trong sách hoàn toàn xa lạ với cô, cô không biết phải làm gì bây giờ, chỉ có thể tạm thời đi theo người mẹ của nữ phụ này.

Đồng thời, cô cũng nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng. Cô xuyên vào đây với thân xác của chính mình, vì quần áo trên người là của cô, trên tay vẫn đeo chiếc nhẫn kim cương hoa hồng quen thuộc. Vậy thì nữ phụ cùng tên trong sách đâu?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...