Chương 29: 29
Editor: Chupachups
--------------
Khi Ôn Hinh thân mật phát ra một âm thanh nũng nịu, lại ngọt lịm. Đối với một người chưa từng trải qua chuyện tình cảm mà nói, âm thanh này quả thật như bóp nghẹn vào trong tim. Chỉ cần một âm thanh nhẹ nhàng "ư" này vẫn có thể khiến người ta cảm thấy chân tay luống cuống, đứng ngồi không yên, cho dù Diêm ma đầu có kiềm chế bản thân mình đi nữa cũng không kìm lòng được với loại âm thanh trêu chọc bên tai này, không biết nên ôm hay nên đẩy...
Đồ ăn trên bàn đã nguội lạnh, một lát sau thì anh mới ngồi xuống vội vàng ăn hết phần ăn của mình, ăn xong thì đứng dậy cất hộp cơm vào túi vải nhỏ màu xanh lam mà Ôn Hinh mang theo, xách lên tay rồi cúi đầu nhìn thời gian mới quay đầu lại nhìn cô đang dựa vào bàn, Ôn Hinh vừa mãn nguyện vừa có chút ngọt ngào, cô đang nhìn xung quanh đánh giá những thứ trên bàn và giá sách của anh.
Nhìn thấy cô đang đánh giá khắp nơi, Diêm Trạch Dương cau mày, bất động thanh sắc đứng dậy, đi đến trước bàn, cầm lấy chìa khóa xe, tâm trạng của anh cũng đã bình tĩnh trở lại, trầm giọng nói với cô: "Đi thôi, tôi đưa em về." Sau khi nói xong, tùy tiện cầm một tập tài liệu trên bàn, chuyển xuống để dưới ngăn kéo bàn làm việc.
"Không cần đâu." Ôn Hinh thấy anh đến, nhanh chóng đứng lên, cười tươi như hoa, thân mật nói: "Không cần anh đưa về đâu, anh rất bận, em có thể tự trở về, chỉ có vài bước thôi." Nói xong cô nhanh chóng đi đến lấy hộp cơm trưa.
Diêm Trạch Dương đổi tay, liếc mắt nhìn kỹ cô một cái nói: "Thời gian cũng không sai biệt lắm, không phải trước đó còn nói nóng sao? Tôi đưa em trở về, đi thôi."
Ôn Hinh thấy anh thật sự muốn đưa cô về, trong lòng rất cao hứng, cô "Ừm" một tiếng.
Nếu anh nói bận cô đi bộ về cũng được, còn nếu anh không bận thì cô có thể ngồi ô tô về, như vậy sẽ tốt hơn nhiều, Ôn Hinh thân thiết đi đến bên cạnh anh, khi xuống lầu còn lôi kéo cánh tay anh, Diêm Trạch Dương nhìn cô một cái.
Ôn Hinh: "Hả?" Có vấn đề gì sao?
Khi anh bước xuống cầu thang, Diêm Trạch Dương đột ngột dừng lại, Ôn Hinh đang dính chặt bên cạnh anh, mặc dù không chạm vào nhau nhưng khoảng cách có chút gần.
Anh dừng lại, Ôn Hinh đi theo cũng dừng lại, anh nhìn Ôn Hinh, Ôn Hinh cũng ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi: "Sao vậy?"
Anh ho khan một tiếng mới nói với cô: "... Nam nữ tốt nhất là nên giữ khoảng cách hai mét, có biết không?"
Ôn Hinh: "..."
Cô thật sự không biết điều này, nhưng cô không muốn làm Diêm Trạch Dương khó xử, vì vậy cô lùi về phía sau cho đến khi anh hài lòng và tiếp tục bước về phía trước, cô mới đá đá chân mà đi theo phía sau. Diêm ma đầu thỉnh thoảng quay lại nhìn cô một cái, cũng không còn hai mét nữa mà đã xa đến ba mét rồi, anh không thể không giảm tốc độ để phối hợp với bước đi của cô.
Ôn Hinh nhìn Diêm Trạch Dương, vẫn ở trạng thái như khi ở Diêm gia, có điều lãnh đạm và kiêu ngạo, luôn trong bộ dáng lười nhác khi cùng nói chuyện với người khác.
Bình luận