Chương 28: 28
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh không phải người thời đại này, không phải cô nương bản địa bảo thủ có thể cài nút áo đến tận cổ. Cô là người từ thế giới hiện thực xuyên qua.
Bình thường, dù ở trường hay ra ngoài, mùa hè nóng nực cô đều mặc áo ba lỗ, quần soóc và dép tông, da trắng dáng xinh chân dài là tiêu chuẩn.
Đến thế giới này, cô đã tương đối thu liễm rồi, nhưng không khí thời đại này là như vậy, đến váy quá đầu gối cũng không được mặc, như thể hở chút da thịt là mất trinh tiết vậy, mặc hở chút là bị coi là không đứng đắn.
Ôn Hinh cũng tức giận trong lòng, từ khi đến đây cái gì cũng phải nín nhịn, mua đồ không được mua thoải mái, còn phải có phiếu, dù có phiếu cũng bị giới hạn số lượng mua, nhiều hơn là không có, đi xa phải có giấy giới thiệu? Giấy giới thiệu cũng có hạn? Quá hạn một tiếng là thành giấy vụn...
Mua nhà cũng phải chuyển hộ khẩu, không chuyển được hộ khẩu thì không mua được nhà, nàng như chim trong lồng, không thể động đậy.
Còn có Diêm Trạch Dương mặc quân phục, mặt mũi nghiêm nghị kia.
Ôn Hinh bực bội vô cùng.
Cô chẳng qua là muốn yêu đương với anh thôi mà? Kết quả đến tay cũng không cho sờ, hôn một cái đã bị đuổi xuống lầu.
Bảo là anh không có ý gì với mình, Ôn Hinh không tin. Nữ phụ nguyên tác trong sách, đến vạt áo anh cũng không chạm vào được, còn cô đã chạm vào không biết bao nhiêu lần rồi. Lúc hôn anh, chẳng lẽ cô hôn phải khúc gỗ sao, không phải chứ, cô có thể cảm giác được, anh rõ ràng là có phản ứng. Nếu đến thế mà Ôn Hinh còn không nhìn ra, uổng công cho cô có bao nhiêu bạn trai.
Rõ ràng cái tay ôm eo cô nóng rực, nóng đến mức cả người cô mềm nhũn, lúc hai người môi lưỡi giao triền, anh có bản năng muốn kéo cô vào lòng, còn sau đó vì sao lại đẩy cô ra.
Chắc là do ý chí của anh tốt, có thể kiềm chế bản thân.
Người thời đại này hình như cũng không dám nói chuyện tình cảm, tránh quan hệ nam nữ như tránh rắn rết. Đàn ông nhìn phụ nữ hai cái cũng không dám, còn bị mắng là lưu manh gì đó.
Đầu những năm 80, cải cách mở cửa, người thời đại này mới bắt đầu thay đổi, không khí cũng sẽ dần dần tốt lên, phụ nữ mới được sống dễ chịu hơn, ra đường có thể mặc quần áo ngắn hơn, màu sắc rực rỡ hơn, có thể thoải mái ăn diện, không cần che che đậy đậy thân hình nữa, bắt đầu học theo thời trang, mua quần áo đẹp, tô son đỏ, khiến bản thân mỗi ngày đều xinh đẹp rạng rỡ.
Hiện tại mới chỉ là năm 1979, tuy đã có dấu hiệu đổi mới nhưng người ta vẫn chưa dám công khai thể hiện tình cảm. Đi trên đường phố, khắp nơi đều một màu xám xịt.
Phụ nữ ai nấy đều mặt mày ủ rũ, trang phục chỉ toàn màu xám, đen hoặc xanh lam đậm. Dạo này còn đỡ hơn chút, thỉnh thoảng cũng thấy vài người mặc váy hoặc quần áo sáng màu.
Nhưng phần lớn vẫn mang dáng vẻ già nua, nặng nề, như thể sống trong một thế giới đen trắng. Chẳng trách những bức ảnh cũ mà cô từng thấy lại có trang phục quê mùa đến vậy, toàn màu đỏ thẫm hoặc xanh lục, chỉ mặc những màu sắc sặc sỡ mà không quan tâm có hợp hay không.
Bình luận