Chương 27: 27
Editor: Chupachups
--------------
"Tôi..." Ôn Hinh do dự hai giây.
Liền bị Diêm Trạch Dương mặt mày giận dữ đuổi xuống lầu.
Ôn Hinh: "..."
Cô đã nói sai điều gì sao?
Thảo nào trong sách miêu tả nam chính là "hoa trên đỉnh núi cao", khó hái quá đi, bộ anh mọc trên đỉnh núi tuyết sao?
Theo kinh nghiệm của Ôn Hinh, con gái theo đuổi con trai là chuyện dễ như trở bàn tay, ít nhất là theo kinh nghiệm của cô, không có lớp cát nào cản trở, chỉ cần vài câu tán tỉnh là thành công. Thế mà, với nam chính này, lớp cát này, cô đã hôn môi hai lần rồi mà vẫn không thành công.
Cô luôn cảm thấy thứ cản trở cô không phải là cát, mà là bức tường thành!
......
Sáng sớm tinh mơ, Ôn Hinh trổ tài làm món bánh cuốn thịt bò thơm lừng. Sau khi nướng xong lớp bánh mỏng tang, vàng ruộm, cô nàng khéo léo phết lên một lớp tương ớt thịt bò tự chế cay nồng, rồi xếp gọn gàng những lát thịt bò tươi rói, cuối cùng điểm xuyết thêm vài cọng rau xanh mướt mát, rồi cuộn tròn lại.
Thấy Diêm Trạch Dương có vẻ đã nguôi giận, Ôn Hinh rón rén tiến lại gần, định bụng làm lành. Ai dè, vừa bước chân đến nơi, anh đã ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen láy sắc như dao cau nhìn thẳng vào cô nàng, cất giọng: "Làm gì?"
Ôn Hinh cứng đờ cả người: "..." Tình hình này là sao đây? Đến gần một bước cũng không xong à?
"Không... không làm gì cả." Ôn Hinh khẽ thở dài, lòng trĩu nặng. Hôm qua bị đuổi xuống lầu, cô vẫn còn thấy khó tin.
Từ bé đến lớn, Ôn Hinh chưa từng bị đối xử như vậy trước mặt đàn ông, lòng tự ái bị tổn thương ghê gớm. Cô chỉ định thăm dò xem anh còn giận không, ai ngờ đúng như dự đoán, anh chẳng phải kiểu người dễ dàng tán tỉnh. Cứ đà này, khéo lại phản tác dụng mất. Quả nhiên, lúc bị đuổi xuống lầu hôm qua, lòng cô lạnh toát.
Thảo nào Tống Thiến phải theo đuổi hai năm trời mới cưa đổ được anh, "hoa trên đỉnh núi cao" quả là danh bất hư truyền! Giờ thì hay rồi, cô bị anh phòng như phòng giặc, cứ như thể cô là một mầm mống nguy hiểm vậy.
"Em định mang cơm trưa cho anh, không biết bên quân khu có cho vào không, không cho thì thôi." Ôn Hinh chán nản quệt tay lên bàn, đến gần cũng không được, còn gì để mà diễn nữa.
"Ở nhà ngoan ngoãn, đừng chạy lung tung." Diêm Trạch Dương liếc nhìn cô, không nói thêm gì, ăn vội mấy miếng rồi đứng dậy đội mũ đi.
Ôn Hinh không cam lòng. Cô là ai chứ, hoa khôi hai khóa liên tiếp của trường nghệ thuật, phải biết rằng trường nghệ thuật chuyên đào tạo trai xinh gái đẹp. Cô có thể nổi bật giữa một rừng nhan sắc như vậy, đủ để thấy cô xuất sắc thế nào.
Khụ khụ, tóm lại là cô không tin, sao lại có người cô không tán tỉnh được chứ? Chẳng lẽ sức quyến rũ của mình thật sự giảm sút rồi sao?
Chắc chắn là không rồi, trong một thời đại lạc hậu như vậy, trong một thế giới quan hệ nam nữ bảo thủ như thế, làm sao cô có thể thất bại được chứ?
Bình luận