Chương 25: 25
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh đang buồn bực, nhìn thấy đồ ăn nóng hổi trên bàn thì ngẩn người. Cô nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên như nai con, môi mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Anh lái chiếc Jeep biển số quân đội lục cửu, vội vã trở về, là để mang đồ ăn cho cô sao?
Cô chậm rãi bước đến bên bàn, nhìn từng món ăn. Đồ ăn vừa mới được múc ra, thịt kho tàu vẫn còn sủi bọt dầu nóng hổi, mùi thơm thịt xộc vào mũi.
Trong một chiếc cốc sứ trắng khác là cơm trắng mới nấu, không biết có phải do đất đai thời này màu mỡ hay không mà cơm rất thơm.
Ôn Hinh vốn đang buồn bực vì chuyện chứng minh thư và Tống Thiến, nhưng giờ đây, cô hơi chột dạ liếc nhìn người đối diện.
Diêm Trạch Dương đang im lặng nhìn cô.
Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Ôn Hinh cảm thấy mình như bị nhìn thấu.
Cô sai rồi, khi trở về không nên chửi rủa anh và Tống Thiến trong lòng. Cô ân cần lấy thêm một đôi đũa, nhưng Diêm Trạch Dương nói đã ăn ở nhà ăn rồi.
Ôn Hinh đành phải ngồi xuống ăn một mình. Cô thực sự rất đói, sáng sớm đã đi bộ đến văn phòng đường phố, rồi lại đi về, sau đó còn cãi nhau với Tống Thiến ở cổng, cả về tâm lý lẫn thể chất đều tiêu hao rất nhiều năng lượng. Đừng tưởng rằng tức giận không tốn sức, tức giận cũng là một việc tốn sức đấy.
Cô ngồi xuống cầm cốc sứ trắng lên và ăn ngấu nghiến. Nói là ngấu nghiến, đó là so với dáng vẻ ăn uống của cô khi còn học ở trường nghệ thuật. Lúc đó, trường không có ai béo cả, nhất là nữ sinh, ai nấy đều gầy nhom, dáng người ai nấy đều đẹp. Ăn cơm? Đó là cái gì? Không tồn tại.
Có nữ sinh một ngày chỉ ăn một bữa cơm, hoặc là hoàn toàn không ăn, chỉ uống đồ lỏng và ăn vài miếng trái cây.
Ai nấy đều như tiên tử.
Ôn Hinh cũng không ngoại lệ, nhưng vì cô có hệ thống, điều phối rất tiện lợi, nên sẽ chú trọng phối hợp dinh dưỡng hơn. Giống như nước ép rau quả giàu dinh dưỡng, mỗi sáng cô đều uống một ly khi bụng rỗng, dùng nó để thanh lọc tạp chất trong cơ thể, tinh lọc ngũ tạng.
Một ly nước ép rau quả, cần chiết xuất từ hơn mười cân rau quả, tương đương với lượng rau quả mười cân trong một bữa ăn của các nữ sinh khác, nhưng họ không thể ăn nhiều như vậy.
Ở chỗ Ôn Hinh, mỗi ngày một ly là tiêu chuẩn, làn da của cô sở dĩ căng mọng như vậy, chính là nhờ bảo dưỡng như thế. Dù đã hai mươi mốt tuổi, cô vẫn giữ được làn da thiếu nữ, trên mặt còn có nét bầu bĩnh đáng yêu của trẻ con.
Lúc đó, Ôn Hinh vẫn còn kiểm soát chế độ ăn uống của mình, muốn giảm bớt nét bầu bĩnh, nên không ăn cơm, ăn quả khô cũng đếm từng quả, nhai kỹ. Ăn như vậy sẽ tốn nhiều thời gian hơn. Bình thường đi chơi, trên bàn có rất nhiều món ngon, nhưng cô chỉ ăn vài miếng, cũng ăn thịt, nhưng chỉ ăn nhiều phần xương, gặm từ từ, cũng không ăn được bao nhiêu...
Nhưng bây giờ thì khác.
Ôn Hinh chan nước sốt thịt kho tàu béo ngậy vào bát cơm trắng, cơm và nước sốt từ từ hòa quyện vào nhau. Cô múc một thìa và ăn một miếng.
Bình luận