🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: 19

Editor: Chupachups

--------------

Con dâu của Tôn Trường Vĩ làm việc rất lưu loát, sau khi nói chuyện xong, ngày hôm sau đã nói với Ôn Hinh hẹn ngày mai đi gặp nhau thử, bảo cô sắp xếp một chút, theo ánh mắt con dâu của Tôn Trường Vĩ thì cô gái này cái gì cũng tốt, chắc chắn đối phương sẽ thích.

Ôn Hinh đã lớn như vậy, cũng chưa đi xem mắt với người khác bao giờ, cũng không biết quá trình diễn ra làm sao nên cũng có chút tò mò.

......

Sáng sớm hôm sau, cô vội vàng ăn cơm xong, uống một ly nước ép tinh chất thực vật từ hệ thống, thu dọn phòng bếp xong thì về phòng thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

Diêm Trạch Dương cầm mũ từ trên lầu đi xuống thì thấy cô mặc một chiếc váy trắng mà anh chưa bao giờ thấy, trên eo buộc một thắt lưng da màu đen nhỏ, mái tóc đen được buộc một nửa thả một nửa sau đầu, dưới nền vải màu trắng không những không làm cho màu da đen hơn mà ngược lại càng nổi bật là da trắng mịn, đôi môi hồng nhuận và hàm răng trắng của cô.

Anh hơi nhíu mày, bất động thanh sắc từ trên lầu đi xuống hỏi: "Cô muốn ra ngoài sao?"

Ôn Hinh vừa quay đầu lại, thấy anh thì lập tức hoảng sợ, cô còn tưởng rằng trong nhà không có ai, vừa rồi vội vã thu dọn phòng bếp cũng không thấy anh lên lầu.

"Ừm...... Diêm đoàn trưởng, sao anh quay lại thế?" Ôn Hinh nhếch môi, kinh ngạc hỏi. Hơi hé miệng nên lộ ra đôi môi hồng và hàm răng trắng như ngọc.

"Về lấy tài liệu." Ánh mắt anh nhẹ nhàng đảo qua, từ quần áo nhìn xuống bên dưới là chiếc eo nhỏ chỉ bằng một tay là có thể ôm hết, cuối cùng dừng ở bắp chân và đôi giày xăng đan dưới chân, năm ngón chân tinh xảo như đậu tuyết, tinh tế không chút bụi bẩn.

Ngay sau đó ánh mắt lại nhìn trên mặt cô, vừa rồi không nhìn kĩ, bây giờ mới thấy trên môi được tô son, tô son sao? Nhưng cũng không đỏ lắm, nhưng lại làm cả người thêm phần kiều diễm.

Diêm Trạch Dương đội mũ lên đầu, không chút dấu vết hỏi: "Muốn đi đâu?"

"À, tôi......" Cô còn chưa nói xong, bên ngoài đã truyền đến âm thanh của con dâu Tôn Học Thành: "Ôn Hinh, Ôn Hinh! Đi nào!"

"Đây ạ!" Ôn Hinh lên tiếng chạy nhanh ra ngoài, sau đó cầm một túi xách màu lam trên ngăn tủ đeo tay, túi xách được may thủ công, hoàn toàn thiết kế theo yêu cầu của cô, vì túi xách của thời đại này quá xấu, không phải là túi xách bằng da quân dụng thì là bằng bao bố, rất giống cặp của học sinh tiểu học, không có một cái nào mà cô vừa mắt, nhưng nếu không mua nó thì ra cửa lại không có đồ để đựng tiền, phiếu, chìa khóa gì đó...

Nên cô chỉ có thể tự mình thiết kế một cái túi và nhờ thợ may quần áo may một cái túi xách theo kiểu dáng hiện đại cho cô, túi nho nhỏ xinh xinh, không có việc gì có thể tròng trên tay, không chói mắt mà còn rất thuận tiện.

"Hôm nay tôi có chút việc, ừm, đã xin dì Hà rồi, bên ngoài có người kêu tôi, tôi đi trước đây, anh nhớ khóa cửa, buổi chiều tôi sẽ trở về." Ôn Hinh cũng không khách khí với Diêm Trạch Dương, nhà của hắn, anh ta không khóa cửa thì ai khóa cửa chứ, nói xong thì vội vàng chạy ra cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...