Chương 15: 15
Editor: Chupachups
--------------
Diêm ma đầu vùi đầu không lên tiếng ăn liền một lúc hai chén....
Một chén bỏ thêm nước sốt bò cay, một chén trộn sốt nấm với đậu phộng, bên trong thả thêm vài cục thịt viên, vừa thơm vừa ngon. Lúc Ôn Hinh rưới nước sốt lên cơm, trời ạ, chính cô cũng sắp rớt nước miếng luôn rồi.
Diêm ma đầu ăn đến mỹ mãn, hiếm thấy mà ban cho Ôn Hinh ánh mắt tán thưởng, sau đó cầm mũ ra cửa.
Ôn Hinh: "..." Sao tự nhiên có cảm giác thành tựu thế nhỉ?
Nhưng mà cô cũng không chỉ có tay nghề nấu nướng cao siêu, kể cả nếu năm đó không nhặt được hệ thống thì món nào cô làm cũng ngon tuyệt.
Sau đó cô tự mình lăn lê bò lết, ngành nghề nào, dù dài hay ngắn cũng từng thử làm một khoảng thời gian. Ngay cả kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè hồi cấp ba cô cũng đi làm, đi học thêm rất nhiều kỹ năng. Mấy công việc đó nếu làm dăm ba bữa thôi thì không nhiều, nhưng làm cả ba năm tháng thì cũng chả ít, cả tay nghề mát xa cô cũng từng học nửa năm nữa cơ.
Lúc ấy ở Hoàn Tây có một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng tên là Nhã Vận, nhờ một chị khoá trên đề cử cô mới nhận được công việc ở đó.
Theo lý thuyết thì những học sinh như cô, thời gian làm việc không cố định, chỗ du lịch chính quy như người ta sẽ không nhận đâu. Nhưng cô thì được cái quá xuất chúng, dung mạo xinh đẹp, tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ, quan trọng nhất là vòng nào ra vòng đó, người phỏng vấn vừa nhìn thấy lập tức đồng ý để cô mỗi tối qua đây làm 6 tiếng, lương rất cao, một giờ làm phải bằng một ngày công bình thường của cô luôn ấy.
Song khi ấy cô không được phân vào làm nhân viên mát xa, mà là làm tiếp tân, làm bộ mặt đại diện cho khu nghỉ dưỡng, chỉ cần đi làm vào mấy giờ cao điểm buổi tối là được.
Tay nghề mát xa cũng là do lúc làm ở khu nghỉ dưỡng, khi rảnh rỗi thì theo người ta học hỏi. Khi đó cô chỉ là cảm thấy cận thủy lâu đài mà, học thêm được kỹ năng gì đó cũng có tốt. Nhưng về sau cô lại phát hiện, những nhân viên mát xa, đặc biệt là những nhân viên nữ làm ở khu nghỉ dưỡng, rất là hỗn loạn, kiểu nửa bán nửa không. Nói họ bán thân, nhưng người ta có tay nghề và kỹ năng, nói họ không bán, nhưng lúc gặp được khách nhân nào ra tay hào phóng...
Khi đó cô còn nghĩ cùng lắm bán nghệ không bán thân, sau lại tính tiếp.
Mà mấy thứ thượng vàng hạ cám học cho nhiều, đến đây cũng chả xài được, ở cái niên đại năm 70, 80 này, mấy thứ cô đã học không có đất dụng võ.
Đừng nói kiếm tiền, giờ lưu lạc đến độ phải đi làm bảo mẫu cho người ta, còn phải bán sức, bán tay nghề nấu nướng sống tạm qua ngày, có thành tựu gì đáng để kể đâu chứ?
Ôn Hinh lập tức lộ ra vẻ mặt tang thương.
Hà Văn Yến sau khi ăn xong bữa sáng liền nở nụ cười hài lòng với Ôn Hinh.
Có thể không hài lòng hay sao? Cô bé lúc đầu tìm đủ mọi cách chen chân vào đây, khi đó bà còn thấy hơi ghét bỏ, về sau suy xét trên nhiều phương diện, thêm việc bị cha mẹ bức bách, mới chấp nhận để người tiến vào, không ngờ rằng, mọi chuyện lại vượt xa sức tưởng tượng của bà.
Bình luận