Chương 1: 1
Editor: Chupachups
--------------
Buổi chiều hè, gió nhẹ thổi qua những cành liễu rủ bên bờ sông.
"Ùm" một tiếng vang lên.
Có người rơi xuống nước?
Người đàn ông mặc quân phục đứng bên đường nhíu mày, bực bội vén chiếc mũ quân đội ướt đẫm mồ hôi, nhanh chóng cởi áo khoác quân phục ném sang một bên, lao xuống nước.
Dưới sông là một người phụ nữ, một người phụ nữ trẻ đẹp.
Đồng chí nữ ấy vẫn nắm chặt một chiếc hộp kỳ lạ trong tay.
"Đồng chí, tỉnh lại đi."
Diêm Trạch Dương vừa rồi vội vàng cứu người nên không để ý, lúc này mới nhận ra, người phụ nữ trước mặt đang mặc một chiếc váy liền áo... anh chưa từng thấy bao giờ, tựa như sa tanh mỏng manh, đặc biệt là khi ướt nước, đường cong cơ thể lộ rõ mồn một.
Cổ áo rộng thùng thình, trong lúc kéo cô ấy lên, một bên trượt xuống vai, lộ ra mảng da thịt trắng như ngọc, thậm chí...
Anh chỉ vội vàng liếc nhìn rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Lúc này gần tối, bờ sông không có nhiều người. Thấy người phụ nữ hôn mê bất tỉnh, anh lau những giọt nước chảy xuống mặt, định lật người cô ấy lại để ép nước ra, nhưng tay vừa chạm vào lưng, đã cảm nhận được làn da mềm mại đến khó tin.
. . . . . .
Anh toàn thân ướt đẫm ngồi xổm ở đó, đúng lúc anh không biết phải làm thế nào với người phụ nữ nửa kín nửa hở, có vẻ không đứng đắn, chạm vào chỗ nào cũng là khu vực nhạy cảm này, thì đối phương đột nhiên ho nhẹ hai tiếng, lông mi run rẩy mở mắt, hai người nhìn thẳng vào nhau.
Ánh mắt cô ấy sáng ngời động lòng người, mờ mịt nhìn anh.
Anh cũng nghiêm túc nhìn đối phương, vừa định mở miệng "Đồng chí!" thì đôi môi đỏ mọng của đối phương hơi hé mở, yếu ớt thốt ra âm thanh, "Đẹp trai quá, thích quá, đừng đi... Mơ sao..." Nói xong, liền vươn ra đôi bàn tay trắng nõn nà, đặt lên cổ anh trông rất rắn chắc, hài lòng khẽ chạm môi mình lên môi anh.
Anh hoàn toàn không ngờ cô ấy lại làm như vậy, "Cô..." nhất thời kinh ngạc đứng hình.
Nhưng anh vừa mở miệng, một chiếc lưỡi mềm mại ngọt ngào linh hoạt đã nhẹ nhàng tiến vào, quấn lấy lưỡi vụng về của anh, nhẹ nhàng đùa giỡn dây dưa.
Mỗi một chuyển động đều khiến lồng ngực anh rung động, đầu óc trống rỗng.
. . . . . .
Triệu Đông Thăng lái chiếc Jeep lớn đậu bên đường, tìm kiếm xung quanh mà không thấy ai. Qua hàng liễu rủ, anh ta mắt sắc nhìn thấy quần áo bên bờ sông. Kết quả chạy tới, từ xa đã thấy "Diêm vương mặt lạnh" thường ngày huấn luyện họ như cháu chắt, giữa ban ngày ban mặt lại đang cùng một người phụ nữ...
Miệng đối miệng hôn nhau.
Cảnh tượng này, sức công phá này! Không khác gì một quả lựu đạn giật chốt ném thẳng vào đầu anh ta, khiến Triệu Đông Thăng chân tay bủn rủn, suýt chút nữa ngã nhào.
Bình luận