🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: Toàn văn hoàn

Ngày Tử Dạ trở về cùng ngày với sinh nhật theo âm lịch của anh.

Khi xuống máy bay, trời đã qua rạng sáng. Anh vừa bật điện thoại lên thì ngay lập tức nhận được tin nhắn WeChat của Trần Túng.

[Anh ơi, sinh nhật vui vẻ nha.]

[Hôm nay anh ba mươi tuổi rồi, doge]

Tử Dạ khẽ cười, trả lời cô bằng biểu tượng cảm xúc ếch giơ ngón cái mà anh đã lưu từ chỗ Trần Túng.

Khi lấy hành lý ký gửi, anh mới chợt nhận ra, mình đã sống đến ba mươi tuổi rồi. Anh không hề cảm thấy may mắn, chỉ cảm thấy kinh ngạc.

Bạch Tiểu Đình lái xe, chở Trần Túng đợi anh ở bãi đỗ xe. Khi mở cốp xe, cô ấy chạm vào chiếc vali nặng trĩu, Bạch Tiểu Đình lập tức chế giễu:

– Cậu ta lớn tướng rồi, thế mà còn mang đồ ăn vặt cho cậu ta nhiều thế!

Trần Túng la lên:

– Sao cậu biết không phải là một vali túi Hermès và kem dưỡng da La Mer!

Bạch Tiểu Đình nói:

– Sao vậy, mấy năm nay Trần Tử Dạ của chúng ta đi làm ở xưởng da Ôn Châu và chợ hàng hóa nhỏ Nghĩa Ô à?

– Đi xưởng da Ôn Châu, dì của Hoàng Hạc có thể bán anh ấy đi, – Trần Túng thở dài, – Hình tượng bố tớ ở bên ngoài rất nghèo túng, tớ không thể về nhà rồi như một đại gia mới nổi mà đi lại suốt ngày được. Như vậy người khác sẽ tưởng nhà tớ không thảm đến thế, rồi lại đến giới thiệu đối tượng cho tớ.

– Cậu bớt đi, tưởng mình là tiên nữ à, cả khu phố này ai mà chẳng biết cậu từ nhỏ đã bắt nạt đàn ông, ai mà thèm giới thiệu con trai nhà mình cho cậu phá hoại chứ.

– Đúng là miệng chó của cậu chẳng có câu nào hay. Hồi nhỏ mấy chú ấy nhìn tớ đều như nhìn con dâu, cậu cố tình không thấy, rõ ràng là ghen tị với tớ.

– Tớ ghen tị với cậu á? Tớ ghen tị với chó ấy.

Hai cô gái huyên thuyên không ngừng, đến khi xuống xe hình như mới nhớ đến Tử Dạ.

Trần Túng khẽ dặn dò:

– Cậu tuyệt đối đừng nói hai đứa tớ đang ở bên nhau đấy, lát nữa các cô chú mà nhắc đến, anh ấy chắc sẽ ngượng chết.

Tử Dạ nhìn cô một cách khó hiểu, không nói gì.

Bạch Tiểu Đình nghĩ một lúc:   

– Chuyện của cậu ồn ào đến thế, lên cả ti vi, đã trở thành người nổi tiếng của huyện này rồi. Nhờ cậu làm ầm lên như vậy, mà Tử Dạ mới bị lôi về đấy. Dì Chu kéo cả xóm cuối tuần nào cũng xem cậu lên tivi hẹn hò, đến cả hai cô con gái của tớ cũng không tha. Cậu biết không, bây giờ các chương trình truyền hình còn có bình luận trực tuyến nữa. Tuần trước, khi hai cậu nhìn nhau và bắt tay trong trường quay, dòng bình luận toàn là những lời tục tĩu, dì Chu vội vàng bịt mắt các bé lại dặn, không xem những thứ bất lịch sự!

– Nói gì thế? – Trần Túng vẫn chưa kịp xem tập mới nhất của chương trình.

Bạch Tiểu Đình lấy điện thoại ra tìm kiếm, Tử Dạ cũng đi lại gần, ba người cùng đứng trong gió lạnh trước cổng sân xem video.

Trong video phát sóng cảnh Trần Túng đi guốc cao gót vào trường quay, đặc tả ánh mắt Tử Dạ dừng lại trên người cô. Cô cười tiến lên, hỏi thầy Trần có thể bắt tay một cái không. Tử Dạ nhìn cô một lúc, trên mặt không có biểu cảm gì.

Một đoạn rất bình thường, nhưng bình luận trực tuyến lại như phát điên, liên tục tràn màn hình:

– Hai người này đã l*m t*nh rồi!

– Ánh mắt của thầy Trần nhìn là biết không trong sạch!

– ‘Lần đầu tiên em gặp anh, là ngôi thứ ba!’

– ‘Lần này, biển cả vốn dĩ phải dìm chết anh, đã sống lại!’

– Đông Tây Vi Hoành, chị mãi mãi là chị gái của em, em đã hiểu lầm chị rồi! ‘Chị không thể sao chép!’

– Tớ đã xem bảng màu đối chiếu trên mạng rồi. Mấy ngày nay vì đoạn video này, bảng màu đối chiếu đó càng hot hơn. Hội đẩy CP từ siêu thoại 【Tuyết Nguyệt】 đã đẩy ra ngoài luôn, giờ còn lan ra cả ngoài giới, giờ trong vòng bạn bè của tớ có nhiều cô gái, phát điên cuồng lên, đều đang ship. – Bạch Tiểu Đình vừa giải thích, vừa hạ thấp giọng, – Mọi người đều biết hai đứa cậu đã làm từ nhỏ rồi, không cần phải giấu giếm nữa đâu.

Tử Dạ vẫn còn bình tĩnh được, Trần Túng nghe xong, hét toáng lên chạy tới chạy lui trên con đường trống vắng.

Có cô dì kéo cửa sổ ra hỏi:

– Ôi, tôi còn tưởng ấm đun nước nhà ai sôi rồi chứ? Tối muộn rồi, bị k*ch th*ch gì vậy.

Tử Dạ liên tục xin lỗi cô dì, từ xa nhìn thấy có xe đến, liền kéo cô từ bên kia đường trở về.

Bạch Tiểu Đình an ủi:

– Không sao đâu. Nhìn tớ này, ly hôn hai lần, thời xưa chắc bị nhốt lồng heo lâu rồi, vậy mà ngày nào cũng lượn lờ trước mặt họ, có thấy tớ ngại ngùng gì đâu. Làm người là phải mặt dày mới sống được.

Trong sân, bếp và phòng chơi mạt chược đều sáng đèn. Trong nhà bật điều hòa, dì Chu thấy ngột ngạt nên vừa mở một cánh cửa sổ để thông gió. Bạch Tiểu Đình nhìn thấy, liền ra hiệu cho hai người:

– Đi nào, ba đứa mặt dày chúng ta, ra ngoài cửa sổ nhà họ diễn một màn trình diễn thời trang đi.

Trần Túng cười hì hì đi theo sau Bạch Tiểu Đình, Va-li của Tử Dạ phát ra tiếng bánh lăn lộc cộc, anh do dự một chút, rồi cũng đi theo.

Bạch Tiểu Đình đi qua cửa sổ:

– Cháu về rồi đây.

Trần Túng cũng đi qua:

– Cháu về rồi đây mọi người ơi.

Mọi người nghe thấy tiếng lăn bánh, chỉ hỏi:

– Tử Dạ có về không?

Tử Dạ ở phía sau đáp:

– Có về ạ.

Mọi người đều nói:

– Đói lắm rồi phải không, ba đứa vào bếp ăn một chút đồ ăn khuya đi. Chú Trần nấu mì chua cay với trứng lên men đấy.

Cửa sổ bếp bốc hơi nóng. Tử Dạ đồng ý:

– Vâng ạ.

Rồi đi theo hai cô gái vào.

Trong nhà, các chú các dì đều quát:

– Trần Túng, lại đây mau, mọi người có chuyện thẩm vấn cháu đây.

Trần Túng rụt rè, lùi lại bên cửa sổ.

Dì Chu hỏi:

– Hai đứa bây, yêu nhau từ năm bao nhiêu tuổi?

Trần Túng nhút nhát nói:

– Anh ấy hai mươi tuổi ạ.

Cô Chu lại hỏi:

– Cháu theo đuổi nó hay nó theo đuổi cháu?

Trần Túng co rúm như một con chim cút.

Chú Kim, chú Vương, bà ngoại Bạch Tiểu Đình đều khuyên:

– Thôi tha cho nó đi, nó ngại kìa.

Dì Chu nói:

– Ngại à, sông Hoàng Hà cạn khô rồi nó còn chưa biết ngại là gì đâu.

Trần Túng đáp lí nhí:

–  Là cháu theo đuổi anh ấy ạ.

 Mọi người đều cười.

Dì Chu lại hỏi cô:

– Hồi nhỏ theo đuổi nó, lớn lên cũng theo đuổi nó, ngày nào cũng theo đuổi đến mức nó phải chạy mất, cháu không thấy mệt hả?

Trần Túng nói:

– Không ạ.

Dì Chu khen cô:

– Cái con bé này phóng khoáng thật ha, ngoan đi ăn đồ ăn khuya đi. Tám vạn! Phá bài.

Người dân Kim Thành phần lớn rất rộng lượng, chuyện không nên nhắc đến thì kiên quyết không nhắc, chuyện nên bỏ qua thì nhẹ nhàng bỏ qua, chuyện đùa thôi mà, chuyện đùa thì đương nhiên cũng phải nói. Cứ thế, vui vẻ tự tại.

Bên kia, chiếc nồi sắt lớn đầy nước dùng của bố vừa mới bắt đầu nóng lên sủi bọt, còn phải một lúc nữa nước mới sôi để nấu mì.

– Buổi trưa nấu lòng heo, buổi chiều làm mì, hái rau cải ở vườn, – Bố lần lượt trưng ra, – Cháu trai về kịp đấy, vẫn không ăn tỏi không ăn rau mùi phải không?

Tử Dạ nói:

– Ăn hết ạ.

Bạch Tiểu Đình nói:

– Cháu muốn thêm nhiều giấm.

– Tử Dạ thay đổi khẩu vị rồi, – Bố lại gõ đầu Bạch Tiểu Đình, – Cháu không sinh con trai, ăn giấm làm gì.

Bạch Tiểu Đình tức chết:

– Chú quản rộng quá, chẳng thèm giới thiệu đối tượng cho cháu, không ai sinh con với cháu, thế mà cháu còn không được ăn giấm à.

– Chú kệ bây, đồ ế chỏng chơ, – Hỏi đến Tử Dạ, giọng của bố đều trở nên dịu dàng, – Tử Dạ sao rồi. Mẹ cháu bận không thể về được thì thôi, lẽ nào cháu cũng không thể về.

– Chú Trần ơi, – Có lẽ câu hỏi này anh đã nghĩ rất nhiều lần, đến khi thực sự nói ra, lại cần thời gian để cân nhắc, rồi mới nói, – Cháu sợ chú nhìn thấy cháu sẽ thất vọng ạ.

Bố không ngờ câu trả lời lại như vậy, muôn vàn cảm xúc trong lòng, không biết phải mở lời thế nào. Cái muôi khuấy nước trong nồi thành vòng xoáy, đến mức có thể luộc một quả trứng suối nước nóng rồi, cũng không biết phải làm gì.

Trần Túng vội vàng tiến lên, đầu đặt trên vai Tử Dạ, nói với bố:

– Để con kể cho bố nghe về dì Khâu nhé. Dì ấy một mình ở đảo tránh xa ồn ào, ngày nào cũng chỉ chờ ông già kia chết. Ngoài chuyện hơi buồn chán thì cuộc sống vẫn có hi vọng, vẫn thoải mái.

Bố nói:

– Bố biết rồi.

Trần Túng lại nói:

– Nhưng con lại không muốn ông ta chết sớm.

Bố cũng gõ đầu cô:

– Bố cũng không thể hiểu trong đầu con chứa cái gì nữa.

Trần Túng phàn nàn:

– Mì còn lâu nữa không bố?

– Nước còn chưa sôi mà, vội gì mà vội, hai đứa bây đưa Tử Dạ đi dạo một chút trước đi.

Sân sau được dành ra một khu đất nhỏ tọa thành ngập nước nhỏ, cuối đầm có một chiếc đình nhỏ, phía sau là một rừng trúc.

Ba người xếp hàng đi trên cầu ván tre. Trần Túng giải thích với Tử Dạ:

– Bộ chữ mà trước đây anh luyện mà thầy giáo Đài Loan khen viết cực kỳ đẹp,  là bài ‘Thủy điệu ca đầu – Trung thu’ của Mễ Phất ấy, bố đã đóng khung treo trong phòng khách rồi. Trong đó có câu ‘Thanh thời lương dạ, tá ngã thử địa đảo kim âu.’ Nửa sau của chữ hơi trống trải, anh đã vẽ thêm vài nét để hợp với cảnh trong câu ấy. Bố thấy rất đẹp, sau đó mới đào một ao ở khoảng đất trống này, dựa theo bức phác họa đơn giản của anh mà làm thành một vùng đầm lầy. Khi thời tiết ấm áp, đôi khi chú Kim sẽ đến đây đọc sách, bà ngoại Bạch Tiểu Đình sẽ đến đây đan áo len, buổi tối bổ dưa, một nhóm người ngồi đây uống trà, chơi mạt chược.

Bạch Tiểu Đình nói:

– Sau này họ chơi bài thắng ở đây, phải trả phí thiết kế phong thủy cho Tử Dạ đấy.

Trần Túng nói:

– Phong thủy tốt như vậy, thế tại sao mấy năm nay chúng ta lại sống không thuận lợi hơn cả nhỉ?

Bạch Tiểu Đình cạn lời.

Tử Dạ nghe thấy, nhìn khắp nơi, cố gắng giải thích cho bố:

– Thực ra cấu trúc phong thủy ở đây rất tốt.

Trần Túng ngạc nhiên:

– Anh cũng hiểu phong thủy cơ à? Đừng có nói bừa đấy.

Bạch Tiểu Đình càng cạn lời hơn:

– Hai cậu mới quen nhau đấy à?

Giọng bố từ xa vọng lại:

– Về ăn mì lòng heo thôi!

Ba người ngửi thấy mùi thơm, đi theo bờ hồ về nhà.

Trần Túng như ma đói đầu thai, ba miếng đã hết một bát mì, bị bố đuổi đi dọn giường cho Tử Dạ.

– Vỏ gối, vỏ chăn ở ngăn kéo thứ hai nhé.

Trần Túng tức chết:

– Dọn gì mà dọn? Tử Dạ qua ngủ chung giường với con.

Bạch Tiểu Đình cười lớn.

Tử Dạ sặc sụa.

Bố múc một bát nước mì đặt trước mặt Tử Dạ, rồi lấy thắt lưng ra vờ đánh Trần Túng:

– Con gái con đứa, có biết xấu hổ không? Tóm lại con có dọn không?

Trần Túng vội vàng bỏ chạy:

– Con dọn mà!

Một lát sau, giọng nói từ phòng Tử Dạ vọng lại:

– Dọn xong rồi, con sẽ ngủ ở phòng này luôn!

– Trần Túng, con có biết xấu hổ không!

Tiếng cười từ phòng mạt chược vang lên, nổ tung trong sân.

Tử Dạ ăn xong, đặt bát đũa xuống, rửa tay. Đi qua khung cảnh hoàng hôn của rừng tre sân sau, đi qua sân nhà đông đúc tiếng cười, lá chuối đã héo úa, khung cửa sổ được trang trí thêm chút xanh tươi. Anh đi qua hành lang, nhìn ngó khắp nơi. Trên tường đóng khung bức tranh của Mễ Phất và Nhan Chân Khanh, đồ nội thất cũ kỹ nhưng sạch sẽ, trong tủ phòng khách trang trí vài cuốn sách, tác giả đều là Trần Tử Dạ và Đông Tây Vi Hoành, phần lớn là để khách đến có thể tham quan giới thiệu. Một tập bưu thiếp phong cảnh, và một vài tấm ảnh cũ cũng được đóng khung như sách, Tử Dạ lấy ra, ngồi trên ghế sofa lần lượt xem, từ Trần Túng một tuổi, xem đến Trần Túng mười hai tuổi.

Trần Túng ở phòng bên cạnh dọn dẹp nhà cửa, lẩm bẩm phàn nàn về bố, giọng nói dần dần từ xa đến gần, thuận miệng hỏi:

 – Phòng Tử Dạ sạch quá. Tối nay em ngủ phòng anh nhé?

Sân nhà rất trống trải, nhưng giọng nói, màu sắc, hơi thở, ý cảnh… tất cả đều rất đầy đủ. Như một chiếc đèn ấm áp lấp đầy căn nhà, sắp tràn ra ngoài.

Mọi thứ ở đây, và cả Trần Túng đang dựa vào cửa sổ, cùng nhau tạo nên toàn bộ cảm giác an toàn của Tử Dạ.

Cô nhìn đăm đắm Tử Dạ đang thoải mái xem ảnh của mình, hạ thấp giọng hỏi:

– Tối nay em ngủ chung với anh nhé? Trần Tử Dạ.

Tử Dạ cười ngẩng đầu:

 – Ừ.

(Hết)

 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
96
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
122
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
170
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu
Full
1.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu

Trong bối cảnh kinh đô đầy rẫy âm thầm và sắc màu, “Gả Vào Phủ Quốc Công” của Nguyệt Minh Châu khắc họa câu chuyện đầy kịch tính và xúc cảm của Hạ Tấn Viễn – chàng đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, nổi tiếng tài năng nhưng bất ngờ gặp tai họa khi […]
0.0 118 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
618
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
625
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...