🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: Chương 9

Nghe xong lời của Tiếu Lan, sắc mặt Lý Tự Lập càng đen hơn, chỉ hận không thể khâu miệng bà ta lại.

Bà Chu cười lạnh, quay đầu nhìn về phía Chu Văn Phi nói: "Chủ nhiệm Chu, ông nghe thấy hết rồi chứ?"

Chu Văn Phi đương nhiên là nghe thấy, sắc mặt trầm xuống, ông nhìn Lý Tự Lập rồi cười lạnh nói: "Phó xưởng trưởng Lý, năm đó tiền một vạn mà lão Cố cho, giấy trắng mực đen viết rõ ràng, bây giờ đến miệng vợ ông lại thành tiền cho nhà ông rồi sao? Trước mặt người làm chứng như tôi mà dám nói bậy, vậy thì những lúc tôi không nhìn thấy, các người đã làm gì Tiểu Nguyệt, tôi thật không dám nghĩ!" Lý Tự Lập tức giận xông đến trước mặt Tiếu Lan, giáng cho bà ta một cái tát thật mạnh, nghiến răng mắng:

"Đồ ngu này, ai nói với bà tiền đó là cho chúng ta? Đó là tiền sinh hoạt mà ân sư để lại cho Tiểu Nguyệt, bà lại dám giấu tôi, cắt xén tiền tiêu của Tiểu Nguyệt, bà muốn hại c.h.ế.t tôi sao!"

Tiếu Lan bị đánh đến nỗi khóe miệng chảy máu, bà ta ôm mặt, lúc đầu còn tức giận không chịu nổi nhưng khi đối diện với ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo của Lý Tự Lập thì lại không dám hé răng.

"Tiểu Nguyệt à! Con bé này ở nhà bị ấm ức, sao không nói với chú?" Lý Tự Lập lại quay đầu, cười một cách hòa ái nhìn Tống Duệ Nguyệt.

Tống Duệ Nguyệt bị nụ cười của ông ta làm cho sởn cả gai ốc, sợ hãi nhìn về phía Chu Văn Phi: "Chú Chu, chú có tin lời này không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mot-thai-ba-bao-ta-trong-sinh-tai-gia-giup-chong-moi-lam-giau/chuong-9.html.]

Chu Văn Phi đương nhiên không tin, ông quay đầu hỏi bà Chu: "Bà Chu, vừa nãy bà nói Tiểu Dương nhà bà đến đồn công an tìm cục trưởng Hứa à? Vậy chúng ta ngồi xuống đợi cục trưởng Hứa đi."

Nghe vậy, Lý Tự Lập sợ đến nỗi tay run lên, cố cười trấn tĩnh nói: "Đây đều là chuyện gia đình, không cần làm lớn đến đồn công an chứ, chúng ta tự giải quyết là được rồi."

Tiếu Lan ôm mặt đau rát nhưng lại cười khinh thường: "Cục trưởng Hứa nào, các người định dọa tôi sao, cục trưởng là người bận rộn lắm, có quản chuyện nhàn rỗi này không?"

"Ai nói tôi không quản? Có người báo cáo các người mưu lài hại mạng, là cảnh sát thì đương nhiên phải làm theo pháp luật, huống hồ các người còn ngược đãi cháu gái tôi, hôm nay chuyện này tôi nhất định phải quản." Cửa phòng vang lên một giọng nói đầy uy nghiêm và tức giận.

Tiếp đó, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác quân đội, bên trong là bộ cảnh phục màu xanh lục, đầu đội mũ cảnh sát bước vào, phía sau còn có một nam một nữ cũng mặc cảnh phục, đều rất trẻ, trông chỉ khoảng hai mươi tuổi.

Hứa Kiến Trung gần năm mươi tuổi, làm phó cục trưởng mười mấy năm, gần đây mới được thăng chức làm cục trưởng, trên người mang theo uy nghiêm rất lớn, vừa đứng ở đây, Tiếu Lan lập tức mềm nhũn cả chân, sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.

DTV

Ông ấy quay sang nhìn Tống Duệ Nguyệt, trong mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp, mãi một lúc sau mới nói: "Cháu là Tiểu Nguyệt à? Đã lớn thế này rồi, giống mẹ cháu thật, không, không đúng, còn xinh hơn mẹ cháu hồi đó, đôi mắt và lông mày trông giống bố cháu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...