🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Chương 74

Tống Duệ Nguyệt:??? Chuyện gì xảy ra vậy?

"À, đúng rồi, chiều nay anh nói là mua cho tôi vé giường nằm? Bao nhiêu tiền? Tôi trả anh."

Tống Duệ Nguyệt xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, vé tàu do ủy ban khu phố thống nhất mua vé ngồi, tàu hỏa bây giờ vẫn khá chậm, phải ngồi mất hai ngày hai đêm, đúng là có hơi khó chịu.

Bây giờ cô có tiền rồi, có thể khiến bản thân thoải mái hơn thì chắc chắn là tốt nhất, biết mình không phải chen chúc ngồi ghế cứng với người khác nữa, cô khá vui.

Lục Yến Từ nghe cô nói xong thì "Ầm" một tiếng đặt mạnh bát xuống bàn, chằm chằm nhìn cô: "Tống Duệ Nguyệt, chúng ta không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy."

Tống Duệ Nguyệt yếu ớt bỏ tiền vào lại:... Được, được rồi, không nhận thì không nhận, hung dữ cái gì chứ!

Lục Yến Từ thấy cô gái nhỏ bị mình dọa sợ, liề không khỏi dịu giọng nói.

"Anh trai và chị dâu tôi đã liên lạc được rồi, nghe nói là em đã cứu Lục Kim An, họ rất biết ơn em, nhờ tôi nhất định phải cảm ơn em thật tốt, đợi sau này có thời gian, sẽ đến tận nơi cảm ơn em; bố mẹ tôi cũng rất biết ơn, nghe nói em cũng đến đảo Nam Châu làm thanh niên trí thức, dặn tôi nhất định phải chăm sóc tốt."

Tống Duệ Nguyệt vừa định nói không cần, cô cứu người không phải để đối phương báo đáp thì nghe Lục Yến Từ tiếp tục nói:

"Mấy ngày nay chú cháu tôi ăn ở nhà em, Lục Kim An lại đặc biệt thích em, tin tưởng em. Cho nên, chúng tôi nhất định đáng tin hơn một Mạnh Phương Trì chưa từng gặp mặt, em thấy đúng không?"

Tống Duệ Nguyệt: Hình như là vậy! Nhưng mà, tại sao cô cứ thấy lời anh nói kỳ kỳ vậy?

Thấy cô gái nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, Lục Yến Từ tức tối cả buổi chiều cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Ăn xong bánh trôi, Lục Yến Từ lại cùng Tống Duệ Nguyệt rửa bát đũa, dọn dẹp bếp núc, bốn người chuẩn bị ra ngoài xem đèn lồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mot-thai-ba-bao-ta-trong-sinh-tai-gia-giup-chong-moi-lam-giau/chuong-74.html.]

Bây giờ thời điểm này, trong nhà có tivi rất ít, thỉnh thoảng nghe đài phát thanh gì đó cũng có thể khiến một đám người vừa hâm mộ vừa ghen tị, khó khăn lắm mới có một cái đèn lồng, hoặc là phim ảnh, buổi tối liên hoan gì đó, gần như cả nhà đều ra ngoài.

Đợi đến lúc họ ra ngoài, trong ngõ đã rất náo nhiệt rồi, vừa nói vừa cười đi về phía đường ven sông.

DTV

Bốn người họ và một nhà bà Chu trước tiên đến cục cảnh sát gặp Lý Thắng Nam, còn chưa đến cửa, đã nhìn thấy Lý Thắng Nam và hai người đàn ông đang nói chuyện ở cửa.

Đi gần lại nhìn thì thấy là Trần Dư Hoài và Tiểu La.

Trần Dư Hoài vừa nhìn thấy Tống Duệ Nguyệt, mắt liền sáng lên, đang định tiến lên chào hỏi thì thấy bên cạnh cô còn có một người đàn ông.

Dáng người cao lớn thẳng tắp, đôi lông mày kiếm anh tuấn xếch ngược, đôi mắt đen dài ẩn chứa sự sắc bén, đôi môi mỏng khẽ mím, đường nét khuôn mặt rõ ràng như được chạm khắc tinh xảo, lạnh lùng cô độc nhưng lại kiêu ngạo bức người, trong tay còn bế đứa trẻ lần trước cứu được từ tay bọn buôn người, bọn họ đứng cạnh Tống Duệ Nguyệt, mặc dù hai người còn cách nhau một khoảng cách nhất định nhưng lại giống như một bức tranh đẹp mắt, trai lài gái sắc, không nói nên lời.

Trái tim vốn đang kích động khí thấy Tống Duệ Nguyệt của Trần Dư Hoài lập tức chìm xuống.

Lúc đầu Tống Duệ Nguyệt còn khá tức giận chuyện hôm đó Trần Dư Hoài nghi ngờ mình là gián điệp sắc đẹp của nước địch, sau đó anh ta không chút do dự dẫn người đi cứu đám trẻ, cơn tức cũng theo đó mà tiêu tan, lúc cô nhìn thấy Trần Dư Hoài thì chào hỏi rất thoải mái.

Trần Dư Hoài gật đầu, vô thức nhìn về phía Lục Yến Từ bên cạnh cô.

"Ồ, anh ấy họ Lục, Lục Yến Từ, yêu thúc của Lục Kim An." Tống Duệ Nguyệt lập tức giới thiệu.

"Lục Yến Từ, đây là đội trưởng Trần, hôm đó chính là anh ấy dẫn người đi bắt bọn buôn người, giải cứu những đứa trẻ bị bắt cóc."

Lục Yến Từ đưa tay phải ra với Trần Dư Hoài: "Đội trưởng Trần, cảm ơn."

Trần Dư Hoài sau khi nghe thấy tên Lục Yến Từ, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc: "Đoàn trưởng Lục, đã nghe danh từ lâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...