🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 164: Chương 164

Tống Duệ Nguyệt đột nhiên có cảm giác m.á.u dồn lên não, cô ngứa ngáy tê tê, cả người không dám cử động, tim đập thình thịch loạn nhịp. "Có hơi đau, anh có muốn thổi giúp em không?" Tống Duệ Nguyệt cứ thế mà nói ra câu này mà không báo trước, còn kiểng chân lên, vươn cổ ra, đôi mắt đẹp đầy chờ mong nhìn người đàn ông trước mặt. Lục Yến Từ nuốt nước bọt, đáy mắt nhuốm ý cười:

"Hồi nhỏ anh bị ngã ở đâu, mẹ anh bảo anh bôi nước bọt để tiêu viêm."

Tống Duệ Nguyệt chớp chớp mắt, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, ngượng ngùng nói: "Vậy... Hay là chúng ta vào phòng, anh l.i.ế.m giúp em?"

Lục Yến Từ:... Cô gái nhỏ này đang nghĩ gì vậy?

"Anh nói là bôi nước bọt cho em, được không?" Tống Duệ Nguyệt "Eo" một tiếng đầy ghét bỏ. "Thôi, em vừa bôi thuốc rồi, người cũng đã đói nên đi ăn cơm đây."

Khuôn mặt nhỏ xị xuống, tay vung tên, tức giận đi vào sân.

Lục Yến Từ bị bỏ lại ở cửa, bất đắc dĩ ngước nhìn trời, tự mình bình tĩnh lại một lúc mới đi vàor.

Bà Tằng và Lục Kim An đã ăn xong trước, Lục Yến Từ ở chốt gác đã ăn trưa rồi mới đến, bây giờ chỉ có Tống Duệ Nguyệt một mình bưng bát cơm ngồi ở bàn ăn cơm.

"Em muốn mua máy khâu và xe đạp sao không nói với anh một tiếng? Hôm kia đi mua gỗ anh tiện thể mua luôn cho em rồi."

Lục Yến Từ đi tới, thấy mấy vết đỏ trên cánh tay Tống Duệ Nguyệt, ánh mắt tối sầm lại.

Tống Duệ Nguyệt sửng sốt: "Anh có phiếu à?"

Lục Yến Từ cũng không giấu giếm: "Có thể nhờ bạn bè xin hai phiếu" Dù sao anh cũng ở đảo Nam Châu mười mấy năm rồi, chức vụ cũng không thấp, xin mấy phiếu công nghiệp cũng không phải chuyện khó.

"Vậy anh đi xin giúp em hai phiếu công nghiệp đi." Tống Duệ Nguyệt cười tươi nhìn anh. Lục Yến Từ xoa đầu cô: "Em còn muốn mua gì nữa? Nói anh, anh đi mua về cho.

"Không cần anh mua, em muốn tặng người khác." Tống Duệ Nguyệt muốn mua một chiếc đồng hồ tặng Lục Yến Từ làm quà nhưng có tiền không có phiếu, chỉ có thể nhìn mà thèm.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mot-thai-ba-bao-ta-trong-sinh-tai-gia-giup-chong-moi-lam-giau/chuong-164.html.]

Hơn nữa, những thứ không gian bên kia đưa cho cô thực ra đều là sản phẩm sản xuất sau mấy chục năm, có cái còn khắc cả ngày sản xuất, căn bản không thể lấy ra dùng được.Vì vậy, có một số thứ cô vẫn phải tự mình tìm cách kiếm.

Lục Yến Từ nghe nói cô muốn tặng người khác, nụ cười trên khóe miệng cứng đờ, nhìn cô chằm chằm: "Em... muốn tặng ai? Nam hay nữ?"

Tống Duệ Nguyệt trừng mắt nhìn anh: "Anh quan tâm làm gì."

Lục Yến Từ:... Mặc dù rất muốn biết nhưng phải nhịn, nếu không cô gái nhỏ nổi giận, sẽ khó dỗ lắm.

"Kiều Kiều, tóm lại em đừng quên, đơn xin kết hôn của anh đã nộp rồi, rất nhanh sẽ được phê duyệt, bây giờ em coi như là nửa quân nhân rồi."

Tống Duệ Nguyệt nghe càng thấy không ổn, đợi hiểu ra, cô trợn tròn mắt không nhịn được đá anh một cái.

"Anh nghĩ gì vậy?"

Lục Yến Từ thấy phản ứng này của cô thì biết mình nghĩ nhiều rồi, vội vàng bù đắp: "Cho nên, nếu có ai có ý đồ xấu với em, em hoàn toàn có thể dùng thân phận này để kiện người ta phá hoại hôn nhân quân nhân."

Tống Duệ Nguyệt:... Vậy là, cô vừa rồi hiểu lầm sao? Thực ra anh đang nói chuyện của Trương Dục Sơ?

Lục Yến Từ thấy cô ngẩn người gật đầu, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thật may quá!Chỉ không biết cô gái nhỏ sẽ tặng anh món quà gì, đột nhiên rất mong chờ, lát nữa về đơn vị sẽ đi tìm sư trưởng và chính ủy xin hai phiếu công nghiệp gửi tới.

"Hôm nay em kiếm được bao nhiêu công điểm?" Lục Yến Từ nhìn vết thương trên tay và cổ cô, không khỏi trầm giọng hỏi.

Tống Duệ Nguyệt:... Xong rồi, chuyện gì đến cũng phải đến!

Vì vậy, cô đột ngột đặt bát xuống, vẻ mặt tức giận nói: "Anh không biết đâu, đội trưởng quá đáng lắm."

Lục Yến Từ không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ra hiệu cô tiếp tục nói.

Tống Duệ Nguyệt không còn cách nào khác, đành cắn răng nói: "Ông ta quá coi thường người khác, phân em đi cắt cỏ cùng một đám trẻ con, anh biết không? Đứa trẻ nhỏ nhất chỉ cao tới đầu gối em, một ngày có thể kiếm được 4 công điểm nhưng em thì sao, chỉ kiếm được 2 công điểm, đây không phải là coi thường người khác sao? Em đi tìm đội trưởng, để ông ta sắp xếp cho em một công việc khác, để em kiếm thêm được vài công điểm, ít nhất cũng đừng để thua kém trẻ con chứ, nói ra cũng mất mặt quá. Kết quả lại đụng phải một thanh niên trí thức khác đến gây sự, em cãi nhau với cô ta, sau đó đánh cược, vô tình... vô tình kiếm thêm được 10 công điểm. Em thắng rồi, cô thanh niên trí thức kia tức đến nỗi khóc ầm lên."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...