Chương 9: Bị dọa
Không gian rơi vào trầm mặc, Đồ Du Du cẩn trọng giúp Tô Thành băng bó vết thương, mắt thấy hắn ngồi ở trên ghế nhắm lại hai mắt không có ý định cử động cậu liền do dự một hồi mới dám lên tiếng thông báo:
"Làm xong rồi..."
Tô Thành vẫn im lặng, Đồ Du Du lại càng căng thẳng hơn, cậu chỉ mong hiện tại đại thiếu gia này trở về nhà đi, người này tính khí thất thường không biết khi nào hắn tức giận mà còn biết cách đối đãi cho phải:
"Học sinh Tô, hay là tôi gọi taxi đưa cậu về nhà có được không?"
Tô Thành mở mắt, hắn liếc nhìn Đồ Du Du một cái rồi đứng dậy thản nhiên bước về phía phòng ngủ, Đồ Du Du ở phía sau nhìn theo bóng dáng Tô Thành, thất thần một hồi liền thở dài nói trong lòng xem ra đại thiếu gia không có ý định trở về rồi. Đồ Du Du đứng dậy đi vào trong phòng ngủ định lấy đồ thay ra thì thấy chăn của mình bị vứt xuống dưới sàn nhà, người nọ nằm ở trên giường vẫn không chịu bỏ giày. Đồ Du Du nhìn Tô Thành, tuy rằng trong lòng có điểm e ngại hắn nhưng mà cậu cũng không phải là người giúp việc cho hắn, hơn nữa thời buổi này người giúp việc cũng sẽ không làm công việc giúp ông chủ cởi giày, chuyện đơn giản là lên giường phải tháo giày thì hẳn ai cũng phải biết:
"Học sinh Tô, tôi không phải là người giúp việc của cậu, nếu như cậu muốn ngủ thì không có vấn đề gì, chỉ là sau này lên giường hãy cởi giày ra"
Tô Thành vẫn nhắm mắt làm như không nghe thấy, Đồ Du Du nhíu mày im lặng đợi phản ứng của ai kia, đến cuối cùng vẫn là thở dài cúi người tháo giày của Tô Thành ra để ngay ngắn xuống bên dưới. Tô Thành chính là thích cảm giác Đồ Du Du giúp mình làm những việc nhỏ nhặt như thế, thích cách mỗi lần cậu bất lực thở dài mà phục tùng. Đồ Du Du có chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế, nhà cửa phải là sạch sẽ ngăn nắp mới có thể cảm thấy thoải mái, ngay cả mỗi lần cậu về nhà dù có vội hay mệt đến đâu cũng là phải cởi giày mang nó lên đặt ngay ngắn trên kệ.
Cởi giày xong cho Tô Thành, Đồ Du Du lại cúi người nhặt chiếc chăn ở dưới sàn kia rời đi, nhà của cậu không có máy giặt, mà tiệm giặt là lại cách khá xa chỗ này, đến cuối cùng Đồ Du Du đành phải tự mình giặt chăn. Thật ra thì nếu như chăn bị đáp xuống sàn như vậy cũng không cần giặt ngay, nhưng mà chiếc chăn này ngày hôm qua Tô Thành dùng nó làm bậy, cậu lại tiếc rẻ không muốn vứt chiếc chăn mới này đi, chính vì thế đành phải tự mình động tay.
Đồ Du Du thay quần áo mặc ở nhà, mang hai cái chậu lớn hứng đầy nước vào đó rồi lại bỏ chăn cùng bội giặt vào theo, tiếng xả nước khá lớn cho nên cậu không hề nghe thấy được tiếng mở cửa. Khi Tô Thành tiến vào trong phòng tắm liền nhìn thấy con cừu nâu nào đó đang cúi người gắng sức giặt chăn, nước bắn lên quần áo khiến cho quần áo cậu cũng có điểm ẩm ướt, tóc mái trước trán theo đó cũng bị dính nước. Đồ Du Du cúi người giặt chăn, Tô Thành ở phía sau vừa vặn nhìn thấy cái mông cong vểnh của ai đó chổng lên trời, lần trước sớm đã nhìn thấy cái mông này trong phòng tắm rồi, hiện tại lại muốn đối diện hắn như vậy càng khiến cho Tô Thành thêm một hồi kích động trong lòng.
Đồ Du Du cảm thấy phía sau giống như có ánh mắt nào đó nhìn mình liền xoay người quay lại, không nhìn thì không sao vừa nhìn liền bị dọa sợ chết khiếp. Tô Thành cởi trần, tay cầm áo đồng phục màu trắng đang đứng ở trước cửa phòng tắm dùng ánh mắt âm trầm nhìn cậu, Đồ Du Du giật mình đưa tay tắt vòi nước rồi đứng thẳng lên:
Bình luận