Chương 57: Mơ tưởng em ấy cũng vô dụng
Từ Vương Phủ đến biệt thự ngoại ô vốn dĩ là chỉ cần đi khoảng một tiếng đồng hồ là đến nơi, nhưng bởi vì hai người lựa chọn đúng giờ cao điểm để di chuyển cho nên mất thêm một tiếng đồng hồ tắc đường nữa, chính vì thế khi đến nơi cũng phải gần tám giờ tối.
Đồ Du Du nhìn tới bên trong sân của khu biệt thự rộng lớn này dựng đến năm sáu chiếc ô tô khác nhau liền có điểm khẩn trương, bạn bè Tô Thành hẳn là đã đến hết cả rồi, cậu bây giờ có cảm giác giống như là bị đưa tới ra mắt họ hàng người yêu vậy. Tô Thành vui vẻ mở cửa xe bước xuống, Đồ Du Du cũng do dự một chút, Tô Thành nắm lấy tay của cậu kéo vào bên trong:
"Không cần khẩn trương, mọi người đều sẽ không làm khó em"
Bên trong vô cùng rộng lớn, nhìn qua một lượt cũng phải cỡ hơn mười người, Đồ Du Du để ý thấy được bên trong góc có Hàn Kỳ đang ngồi nói chuyện với một nhóm người liền bớt khẩn trương hơn, dù sao chỗ này cũng có người cậu quen biết, coi như không quá mức lạc lõng.
Trái ngược với suy nghĩ của Đồ Du Du, nhóm người mà Tô Thành quen đáng lý ra phải đầu xanh tóc đỏ giống như nhóm người lần ấy đến thăm Tô Thành ở trong bệnh viện, nhưng mà nhìn tới nhóm người này đều là một bộ dạng người ra người chứ không có lưu manh giống như trong suy nghĩ của cậu. Thật ra thì lần ấy Tô Thành đã sớm thông báo trước với mọi người khi đến đây phải nhuộm hết tóc trở về màu đen cho hắn, còn yêu cầu không được mặc quần jean quá rách, những ai xăm mình đều phải mặc áo dài mà che đi, nếu như để cho cừu nâu ngốc nhìn thấy bộ dạng trước đây của bọn họ khẳng định là ai kia sẽ lại lải nhải bên tai hắn suốt mà thôi.
Tô Thành và Đồ Du Du bước vào bên trong, mọi người liền ngay lập tức phát hiện ra sự có mặt của hai người, điều làm cho Đồ Du Du kinh ngạc hơn nữa là bọn họ đều rất đồng thanh mà hét lớn:
"Chị dâu"
Đồ Du Du giật mình trước sự hùng hổ này, bị nhiều người như vậy đồng thanh gọi chị dâu quả thật là rất không thể nào tự nhiên được, huống chi Đồ Du Du vốn dĩ da mặt mỏng làm sao có thể làm như không xảy ra chuyện gì. Tô Thành bật cười ha ha, bàn tay thản nhiên nắm lấy tay của Đồ Du Du thật chặt:
"Mọi người cứ tự nhiên chơi, chị dâu của mấy người da mặt mỏng đừng dọa sợ em ấy"
Đồ Du Du cả người cứng ngắc, đám người kia gọi cậu là chị dâu thì thôi đi, tại sao Tô Thành cũng hùa theo bọn họ mà trêu ghẹo cậu chứ. Đồ Du Du trừng lớn hai mắt ngẩng đầu nhìn Tô Thành tức giận khẽ quát:
"Đừng nói huyên thuyên"
Tô Thành một tay khoác eo Đồ Du Du, một tay kéo vali hành lý muốn rời đi:
"Đi thôi, chúng ta lên thay đồ rồi xuống ăn tối"
Đồ Du Du đánh vào tay Tô Thành một cái rồi đẩy hắn ra:
"Nhiều người như vậy cậu sao cứ động tay động chân thế hả?"
Tô Thành cũng hết cách chỉ có thể cưng chiều nhìn Đồ Du Du mà thôi. Tòa biệt thự rộng lớn có khoảng vườn phía sau trồng rất nhiều hoa hồng, phía xa còn có riêng một chuồng ngựa, khoảng đất xa nhất là khu nông trại chuyên để nuôi cừu. Trong biệt thự có người ở lại để trông coi, đồ ăn bữa tối đều là do nhóm người đó chuẩn bị cả, phòng của Tô Thành và Đồ Du Du ở tầng ba, là một phòng ngủ mang phong cách châu âu cổ điển, giường ngủ màu vàng quý tộc có màn rèm lộng lẫy, ngay cả đèn điện trên trần nhà cũng là một dàn đèn chùm vô cùng tráng lệ. Đồ Du Du chưa bao giờ đặt chân tới một nơi như vậy, mấy nơi như vậy cũng chỉ nhìn thấy trên ti vi mà thôi, lúc cậu còn đang ngơ ngác ngắm nhìn mọi bày trí xung quanh thì Tô Thành ở phía sau liền bất ngờ ôm lấy eo cậu:
Bình luận