Chương 5: Đến xem chỗ ở
Bị người khác nói bản thân là một bộ dáng văn nhã bại hoại không giống thầy giáo, Đồ Du Du phản ứng đầu tiên chính là cúi đầu nhìn xuống mình một lượt, kế đó thật là gấp gáp mà chỉnh trang lại quần áo trên người, cuối cùng nhận ra được một điều rằng học sinh Tô kia thật sự là không biết tôn trọng giáo viên gì cả, dù gì thì hắn cũng nhỏ hơn cậu những bốn tuổi sao có thể thản nhiên mà buông ra lời lẽ kia được:
"Học sinh Tô, tôi chỗ nào thì không giống thầy giáo chứ, ngược lại cậu vốn là học sinh lại giống như một tên lưu manh vậy"
Tô Thành trước nay chưa từng bình thường khi đối diện với một người lớn tiếng với hắn, ngược lại hiện tại trong đôi mắt chim ưng hẹp dài kia còn có tia hứng thú cùng Đồ Du Du nói chuyện:
"Toàn thân đều không giống"
Đồ Du Du bị lời lẽ thản nhiên kia của Tô Thành làm cho cứng họng, cậu lại mất tự nhiên đưa tay chỉnh lại áo sơ mi một chút, đẩy gọng kính trắng nghiêm trang một chút, tay phải siết chặt cặp da một chút, cuối cùng hắng giọng một chút nói thế này:
"Học sinh Tô, cậu là học sinh lớp nào lại không biết phép tắc như vậy, tôi sẽ đến trao đổi với giáo viên chủ nhiệm của cậu"
Trước giờ vẫn chưa có ai thoải mái mà nói chuyện qua lại với Tô Thành như vậy, cho dù là đám bạn thân của hắn cũng có lúc kiêng kỵ ít nhiều. Giống như là một chất xúc tác kỳ diệu xuất hiện trong cuộc sống của Tô Thành, có một Đồ Du Du mới mẻ trước nay chưa từng giống ai dám lớn giọng nói chuyện với hắn, việc này khiến cho Tô Thành dễ dàng nảy sinh hứng thú mà cùng nhau nói chuyện nhiều hơn với cậu:
"Đồ Du Du, tôi là Tô Thành"
Tô Thành giọng nói trầm thấp từ tính, một lời nói ra liền rõ ràng vô cùng, ngay cả ngữ điệu cũng thật là hiển nhiên, giống như câu nói hắn nói với cậu rằng cậu không giống thầy giáo, hiện tại liền có thể ngay lập tức không coi cậu là thầy giáo rồi:
"Học sinh Tô, tôi không muốn ở đây đôi co với cậu, đến giờ vào lớp rồi mọi người đừng tụ tập ở chỗ này nữa"
Đồ Du Du không cần đợi Tô Thành đồng ý đã nhanh chóng mở cánh cửa kia mà vội vã rời đi, thật ra thì không phải cậu vô cùng tức giận không muốn nói chuyện với Tô Thành mà là cậu căn bản không nói lại hắn, nếu như cứ đứng ở chỗ này dây dưa với hắn không biết chừng còn bị hắn cho ăn một gậy trọng thương, vừa mới rồi nam sinh tóc đỏ kia bị hắn đấm một phát hình như cũng gãy một cái răng rồi.
Đồ Du Du rời đi, Tô Thành cũng không còn lý do gì ở lại, đám nam sinh lưu manh kia nãy giờ luôn căng như dây đàn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Tô Thành trước nay vẫn luôn khó gặp mặt, một khi chạm mặt người khác thì chính là đi tìm người đó đánh cho một trận, chẳng biết là do một trong số những nam sinh chỗ này đắc tội hắn hay là do thầy giáo mới chuyển tới kia cùng hắn có quen biết mà lại trùng hợp gặp hắn ở chỗ này, ngẫm đi ngẫm lại Tô Thành là vì Đồ Du Du mà vung tay đánh người cho nên trường hợp thứ hai kia có khả năng xảy ra nhiều hơn, nhưng mà nghe qua cuộc nói chuyện vừa rồi của hai người bọn họ thì hai người bọn họ cũng đâu có quen biết gì từ trước.
Bình luận