Chương 3: Lần đầu lên lớp
Ba ngày sau đó Đồ Du Du liền một thân quần âu áo sơ mi trắng lịch sự đứng ở trước cổng trường quốc tế Vương Phủ, thời tiết hôm nay vẫn nắng nóng đến bức người, nhiệt độ tăng cao khiến cho cậu cảm nhận rõ ràng được phía sau lưng mình không ngừng tiết ra từng giọt mồ hôi tinh mịn. Đồ Du Du hít một hơi thật sâu, mặt trời đỏ rực lơ lửng trên tầng mây trắng, trong không gian còn nghe thấy được tiếng chim hót lanh lảnh, đây chính là một báo hiệu tốt. Nhưng mà đúng lúc này ở phía sau liền truyền tới tiếng động cơ xe mô tô rồ rồ rất lớn, Đồ Du Du theo phản xạ quay đầu lại nhìn, cả người mới chỉ hơi nghiêng một chút mà thôi đã cảm nhận được bên cạnh có một đợt gió rất mạnh lướt qua, trong không khí thoang thoảng mùi động cơ máy móc rõ rệt. Đồ Du Du trợn trắng hai mắt, chỉ nhìn thấy một chiếc xe mô tô phân phối lớn được điều khiển bởi một nam sinh mặc đồng phục, trên đầu đội một chiếc mũ bảo hiểm có hàm sặc sỡ, chớp mắt một cái cả người và xe đã biến mất trong trường.
Phải mất một khoảng thời gian thì Đồ Du Du mới có thể bình ổn trở lại, sau đó cậu giống như nhớ ra điều gì liền vội vã bước sang một bên vệ đường. Vừa mới rồi suýt chút nữa là cậu bị xe đụng trúng rồi, xem vận tốc lái xe của nam sinh kia nếu như thật sự bị xe cậu ta lao vào thì chỉ sợ người tách làm đôi mất. Đồ Du Du cẩn trọng bước, bước được ba bước thì phía sau liền có tiếng còi ô tô, cả thân hình nhỏ nhắn theo đó cũng giật mình một cái, cậu xoay đầu lại nhìn phát hiện ra ở ngay phía sau mình có một chiếc ô tô sang trọng bóng loáng không rõ là hiệu gì, từ trong xe có một người đàn ông thò đầu ra ngoài mỉm cười hỏi cậu:
"Là thầy giáo mới phải không?"
Đồ Du Du không biết người này là ai, cậu ngẩn người nhìn người đàn ông kia một chút sau đó thầm nghĩ hắn ta hẳn là một thầy giáo trong trường, xem quần áo mặc trên người không phải là đồng phục nam sinh, lại nghĩ nếu như thật sự là nam sinh hẳn cũng sẽ không thản nhiên mà lái xe ô tô trên đường như vậy. Đồng nghiệp chủ động chào hỏi, Đồ Du Du xem như là vui vẻ mà đáp lại:
"Đúng vậy"
Người đàn ông kia cười cười nói tiếp:
"Lên xe đi, tôi đưa thầy vào trong trường, từ đây vào trong văn phòng cũng phải đi mất một đoạn nữa"
Đồ Du Du do dự một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu đồng ý, cậu xoay người bước về phía chiếc xe kia mở cửa ra rồi ngồi vào trong:
"Cảm ơn anh, anh tên gì?"
Người nọ chậm rãi điều khiển xe ô tô:
"Tôi tên Vu Phóng"
Đồ Du Du cũng theo phép lịch sự mà đáp lại:
"Tôi là Đồ Du Du, vừa mới rồi tôi ở chỗ này suýt chút nữa bị một nam sinh điều khiển xe mô tô lao vào, nam sinh trường này đều liều mạng như vậy sao?"
Vu Phóng chỉ cười nhẹ mà không nói, người đàn ông này hẳn là biết mình cười sẽ rất đẹp cho nên rất hay cười nhẹ như vậy, Đồ Du Du lúc này mới phát hiện ra có điểm gì không đúng cho lắm bởi vì từ nãy tới giờ chiếc xe này di chuyển rất chậm, chính xác là còn chậm hơn cả khi cậu đi bộ:
Bình luận