Chương 17: Không được đi
Đồ Du Du không hề nghi ngờ gì cả, bởi vì cậu đến nghĩ cũng không nghĩ tới chuyện Tô Thành thích mình, thế cho nên lại chăm chú mở miệng giảng giải cho Tô Thành từng chút một. Thầy giáo hết mình chuyên tâm nói cho học sinh hiểu, nhưng học sinh cả một quá trình chỉ chìm đắm trong gương mặt đáng yêu của ai kia, một chữ đều không đặt vào trong đầu mà suy nghĩ. Khi Đồ Du Du giảng xong một vấn đề sẽ ngẩng đầu lên hỏi Tô Thành:
"Có hiểu không?"
Nhưng mà Tô Thành vẫn đều đáp rằng:
"Không hiểu"
Đồ Du Du từ đó đến giờ chưa gặp phải người nào nói mãi không hiểu như vậy, vấn đề đơn giản như thế mà cậu phải nói đi nói lại những năm lần rồi, thật không biết có phải Tô đại thiếu gia này đầu óc bị khiếm khuyết hay không:
"Tô Thành, cậu quả thật không hiểu một cái gì sao?"
Tô Thành ừ một tiếng, trong đáy mắt vẫn duy trì ý cười. Không phải là hắn không thể hiểu được những lời nói của Đồ Du Du, mà là hắn nãy giờ không hề có ý định nghe lời cậu nói, trong đầu hắn lúc này chỉ toàn là hình bóng của cậu thôi, ngay cả cậu hiện tại có đang ngồi trước mặt hắn như thế thì hắn cũng vẫn nghĩ đến cậu.
Đồ Du Du nhìn đồng hồ treo tường, mắt thấy cũng gần mười giờ tối rồi, thời điểm này học tập sẽ không vào được, hơn nữa nếu như Tô Thành còn muốn vừa nằm vừa học như vậy thì lại càng khó vào hơn:
"Được rồi, hôm nay dừng ở đây đi, ngày mai cậu còn muốn học thì phải nghiêm túc ngồi học, nếu cậu nằm như vậy thì tôi sẽ không dạy đâu"
Đồ Du Du tắt điện xong liền leo lên giường nằm vào bên trong, cậu khẽ thở dài hỏi một câu thế này:
"Tô Thành, tôi nghĩ cậu bị rỗng kiến thức rồi, từ khi nào thì bắt đầu không chú tâm vào việc học hành?"
Tô Thành đáp:
"Trước giờ tôi đều vậy"
Đồ Du Du có điểm lo lắng cho tương lai mù mịt phía trước của ai kia:
"Như vậy mấy phép cộng trừ nhân chia cơ bản đều sẽ biết chứ?"
Tô Thành nhếch môi cười xấu xa:
"Đều không muốn quan tâm"
Đồ Du Du hỏi một câu ngớ ngẩn:
"Một cộng một sẽ biết kết quả chứ?"
Tô Thành đương nhiên không bị thiểu năng, vấn đề này không biết liền có thể là người bình thường sao, nhưng mà bởi vì muốn Đồ Du Du dành mọi sự tập trung cho mình nên Tô Thành mới trả lời thế này:
"Không biết"
Đồ Du Du giật mình:
"Quả thật không biết?"
Tô Thành ừ một tiếng, Đồ Du Du lại thở dài một hơi không biết nên dạy người này bắt đầu từ đâu nữa:
"Như vậy môn học tự tin nhất là môn nào?"
Tô Thành đáp:
"Thể dục"
Đồ Du Du trong lòng thầm nghĩ đúng là những người đầu óc ngu si thì tứ chi sẽ phát triển, nhưng mà có một môn học tốt vẫn còn được, ví như học tốt môn thể dục thì sau này có thể trở thành vận động viên, cũng không lo bị thất nghiệp. Đồ Du Du không nghĩ tới chuyện Tô Thành là đại thiếu gia của Tô gia, không nói đến Tô gia, Bạch gia cũng rất ưu ái hắn, sau này cho dù hắn có không muốn tiếp quản cũng không được, cho nên việc thất nghiệp căn bản là không cần lo lắng:
Bình luận