Chương 121: Âm mưu
"Xin hỏi có phải là anh Đồ hay không?"
Tô Thành vừa nhấc máy liền nghe thấy có một giọng nữ, vật nhỏ này buổi sáng lén lút ở sau lưng hắn đi gặp người đàn ông khác, đến hiện tại lại có người phụ nữ nào đó gọi điện tới cho cậu, hơn nữa giọng nói còn vô cùng nhẹ nhàng.
"Tô Thành, là ai gọi tới vậy?" Đồ Du Du có điểm căng thẳng cùng bất an khi nhìn thấy gương mặt ngưng trong kia của Tô Thành.
Tô Thành híp mắt đánh giá nhìn người phía dưới thân một lượt, mắt thấy bộ dạng lúng túng sợ sệt kia của cậu lại càng thêm nghi ngờ rằng cậu có chuyện muốn giấu hắn thế cho nên liền nhấn vào nút loa ngoài đưa đến trước mặt của Đồ Du Du.
Đồ Du Du vốn tính cầm lấy điện thoại nhưng bị Tô Thành cứng rắn ngăn lại, sau đó cậu hiểu ý đành lên tiếng hỏi:
"Xin hỏi là ai vậy?"
Cô gái ở phía bên kia điện thoại lặp lại một lần nữa:
"Anh là Đồ Du Du có đúng không?"
Đồ Du Du có hơi bất ngờ khi nhìn thấy dãy số lạ trên màn hình, kế tiếp còn có một cô gái biết tên của cậu nữa liền ngẩn người, nhưng mà ngẩn người chưa được vài giây thì phía dưới cậu liền bị thúc mạnh một cái hại cậu khẽ kêu lên:
"A... là tôi, xin hỏi cô là ai thế?"
Cô gái bên kia có lẽ phát giác ra chuyện gì đó không đúng liền lịch sự hỏi:
"Không biết hiện tại anh Đồ có tiện cùng tôi trao đổi vài phút hay không?"
Đồ Du Du nhìn tới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cậu kia của Tô Thành liền bất giác nuốt một ngụm nước miếng rồi mới trả lời:
"Được, có chuyện gì sao?"
Cô gái nói lại dùng giọng nói rõ ràng chuẩn chỉnh nhẹ nhàng nói:
"Là thế này, tôi là người bên trang web tìm kiếm việc làm, tôi có thấy anh để lại thông tin muốn tìm một công việc..."
Tô Thành vừa nghe đến đây liền hiểu ra mọi chuyện, thì ra là người không có quen biết với Đồ Du Du, hắn cũng không phí thời gian nữa trực tiếp ném điện thoại lên bàn tiếp tục trừng phạt vật nhỏ không ngoan kia:
"Em tìm việc?"
Đồ Du Du bị Tô Thành nắm chặt eo cố định, cây gậy thô to bên dưới liên tục đâm tới như muốn lấy mạng cậu, cả người cậu cũng theo đó mà bị đẩy theo, kết quả chính là không ngừng rên rỉ kích tình:
"A... không... Tô Thành chậm một chút"
Tô Thành đối với phương diện này chính là người khiến cho đối phương vừa e ngại vừa sung sướng, hắn có tốc độ có kinh nghiệm, biết được trên cơ thể Đồ Du Du chỗ nào chính là điểm yếu chí mạng, việc khiến cho Đồ Du Du e ngại hắn chính là hắn thật sự rất có sức bền, liên tục đâm tới mạnh mẽ ra vào không biết mệt, hơn nữa sức lực so với với một con bò tót chỉ sợ còn khỏe mạnh hơn:
"Tô Thành đừng mà, em quả thật chịu không nổi a..."
Đồ Du Du càng cầu xin thì Tô Thành càng cảm thấy sung sức, lời nói này của cậu giống như tiếng trống thúc giục cổ vũ hắn vậy. Phía bên trong không hề có gel bôi trơn phụ trợ nhưng từ bên trong thành ruột liền tiết ra được chất nhờn, chẳng mấy chốc nơi đó cũng được bôi trơn tiến vào dễ dàng hơn.
Bình luận