Chương 119: Gặp lại Vu Phóng
Những ngày tiếp theo sau đó Tô Thành quả nhiên đúng giờ ra khỏi nhà, chuẩn giờ quay trở về, mặc dù Đồ Du Du không biết hắn có thật sự đến Tô thị hay không nhưng dù sao thì ngoài việc tin tưởng hắn quả thật nghiêm túc làm việc thì cậu cũng không có lựa chọn nào khác cả.
Một tuần sau đó Đồ Du Du đã hoàn toàn bình phục, sau đó ở nhà cảm thấy quá mức nhàm chán liền gọi điện cho Tô Thành, chỉ có điều là điện thoại của hắn lại không ai bắt máy cho nên Đồ Du Du đành trực tiếp mang theo hộp cơm đến công ty tìm người.
Thời tiết bắt đầu ấm áp trở lại, hôm nay Đồ Du Du chỉ đơn giản mặc một chiếc áo len màu hồng cùng quần jean xanh. Đồ Du Du không rõ là bảo dưỡng tốt hay là do bản thân vốn dĩ trẻ hóa cho nên nhìn tới lúc này chỉ giống như một sinh viên đại học, cả người mang theo hơi thở thanh xuân ngập tràn, điểm này cũng chính là một trong những lý do khiến cho Tô Thành cảm thấy không thể nào không dính chặt cậu được.
Ở trước cửa lớn của Tô thị, Đồ Du Du gặp một người mà cậu không hy vọng gặp nhất, vừa thấy đối phương trong lòng cậu liền sinh tia cảnh giác bất an, sau đó thì người đó giống như không nhận ra được tia sợ sệt từ cậu liền mỉm cười tự nhiên bước tới:
"Lại gặp thầy ở đây rồi, có thể nào dành cho em một chút thời gian hay không, chuyện lần đó em vẫn chưa có cơ hội giải thích với thầy"
Đồ Du Du vẫn còn chưa quên chuyện lần đó, nếu như lần đó Tô Thành không có đến kịp lúc thì cậu đã cùng Vu Phóng lên máy bay rời đi rồi. Người phía trước mặt lúc nào cũng mang dáng vẻ thật thân thiết, giống như là giữa cậu và hắn quả thật không hề có khúc mắc hay là chuyện gì lớn xảy ra trước kia cả. Đồ Du Du không hận Vu Phóng, chỉ là cậu có điểm sợ hãi hắn, cậu có cảm giác giống như là thần kinh của hắn không được bình thường vậy:
"Này... chuyện lần đó tôi cũng quên rồi, cậu không cần phải giải thích gì cả"
Vu Phóng khẽ nở nụ cười, nụ cười mang theo tiếu ý nồng đầm:
"Nếu quả thật quên rồi tại sao thầy lại không muốn nói chuyện cùng với em, dù sao thì em lần này cũng sẽ nhất định không làm cái gì với thầy cả"
Đồ Du Du cúi đầu nhìn hộp cơm nhỏ dưới tay, sau đó liền chợt tìm ra được một cái cớ:
"Chỉ là tôi lo sợ cơm trong hộp sẽ nguội mất"
Vu Phóng cũng theo đó nhìn tới hộp cơm trong tay Đồ Du Du, hắn vẫn giữ vững gương mặt thật thân thiết:
"Tô Thành không ở công ty, thầy có lên văn phòng thì cũng vẫn phải đợi người mà thôi"
Đồ Du Du do dự, sau đó Vu Phóng liền nói tiếp:
"Tô Thành có hạng mục cùng với Lương thị, hiện tại đã đi gặp mặt người phụ trách ở Lương thị rồi. Đi thôi, em biết ở chỗ này có một tiệm ăn rất được, chúng ta đi bộ liền tới rồi"
Đồ Du Du theo hướng chỉ tay của Vu Phóng liền phát hiện ra bên kia đường quả thật có một tiệm cơm, nếu như lần này không gặp Vu Phóng nói rõ một số chuyện như vậy sau này cậu gặp hắn sẽ phải trốn tránh nữa, cậu cũng không muốn trốn tránh người nào đó cả đời.
Bình luận