Chương 118: Bị bệnh
Hậu quả của việc mất khống chế đêm hôm qua chính là Đồ Du Du bị cảm, không quá ngạc nhiên khi Tô Thành để Đồ Du Du ở ngoài dầm mưa như thế, sau đó suốt cả đêm dằn vặt người ta liên tiếp như vậy, kết cả buổi sáng Đồ Du Du liền cảm thấy cổ họng mình khô khốc bỏng rát, cả người mệt mỏi đến không buồn nhấc tay, đầu óc có điểm quay cuồng.
Tô Thành vẫn còn ngủ ở bên cạnh, Tô Đồ Lang Quân đợi mãi không thấy Đồ Du Du như thường lệ xuống dưới phòng đưa nó đi học liền nhanh chân chạy lên lầu hai mở cửa tiến vào:
"Ba à, ba mau tỉnh dậy đưa Quân Quân đến lớp đi"
Đồ Du Du choáng váng, lúc định mở miệng lên tiếng liền phát hiện ra giọng nói khàn khàn không rõ ràng. Tô Đồ Lang Quân ở bên cạnh lay lay cánh tay của Đồ Du Du liên tục nói:
"Ba à, ba ơi..."
Tô Thành nhíu mày xoay người sang bên cạnh nhìn về phía Tô Đồ Lang Quân:
"Mới sáng sớm đã ồn ào"
Tô Đồ Lang Quân thật ra vẫn có điểm e sợ Tô Thành, vừa nghe thấy giọng nói kia của hắn liền dừng lại động tác rồi nhỏ giọng hướng Đồ Du Du gọi:
"Ba à, ba có sao không?"
Đồ Du Du cố gắng lên tiếng trấn an Tô Đồ Lang Quân:
"Ba không sao, Quân Quân hôm nay đến trường cùng với Triệu quản gia có được không?"
Tô Thành vẫn còn đang chưa tỉnh ngủ, vừa nghe thấy giọng nói khác thường kia của Đồ Du Du liền mở mắt quay sang nhìn về phía cậu, sau đó bàn tay liền vươn tới chạm vào vầng trán kia, quả nhiên hiện tại nơi đó nóng đến như hòn than vậy.
"Lang Quân, mau xuống nói Triệu quản gia đưa đi học đi" Tô Thành ngồi dậy trầm giọng hướng Tô Đồ Lang Quân nói.
Tô Đồ Lang Quân không muốn đi nhưng khi bắt gặp ánh mắt nghiêm túc kia của Tô Thành đành phải luyến tiếc nhìn Đồ Du Du một cái rồi xoay người rời khỏi phòng;
"Được ba"
Tô Đồ Lang Quân đi rồi Tô Thành liền nhíu mày nhìn Đồ Du Du:
"Cảm thấy trong người như thế nào?"
Đồ Du Du cảm thấy rất mệt, hơn nữa cổ họng còn đau rát, đầu óc nặng nề mơ hồ nhưng vẫn cố gắng đáp thế này:
"Em không sao, anh chuẩn bị đi làm đi không lại muộn mất"
Tô Thành nãy giờ vẫn nhíu chặt hai hàng lông mày với nhau, hắn xoay người lấy điện thoại ý muốn gọi cho ai đó:
"Hiện tại tôi cần một bác sĩ tới địa chỉ..."
Đồ Du Du nhìn Tô Thành cũng có chút mơ hồ không rõ ràng:
"Được rồi em không sao, chỉ nghỉ ngơi một chút là ổn rồi"
Tô Thành mang điện thoại ném xuống giường rồi khàn giọng đáp:
"Được rồi em đừng nói chuyện, tôi hôm nay sẽ không đến công ty"
Đồ Du Du vốn định lên tiếng nói nhưng đã bị ánh mắt nghiêm nghị kia của Tô Thành chặn lại, kế đến chưa đầy 5 phút sau cậu lại ngủ thiếp đi. Bác sĩ được Tô Thành gọi tới khám bệnh cho Đồ Du Du, lúc bước vào trong phòng liền nhạy bén phát hiện ra có mùi vị gì đó không được đúng cho lắm, sau khi nhìn tới người đang nằm trên giường kia trên cần cổ còn có dấu hôn xanh tím liền cũng ngầm hiểu ra được lúc trước đã xảy ra loại sự tình gì. Vị bác sĩ nhanh chóng lấy ra ống nghe áp lên ngực của Đồ Du Du im lặng nghe ngóng, sau đó từ dưới cánh tay cậu mang ra cặp nhiệt độ nhìn xem, cuối cùng liền thở dài từ trong hộp đựng thuốc mang theo lấy tới một ống kim tiêm tiêm vào cánh tay cậu một mũi hạ sốt:
Bình luận