Chương 108: Che giấu
"Cậu Đồ, có chuyện gì vậy?"
Tiểu Hạ đang ở trong bếp rửa bát thì nghe thấy tiếng đồ sứ đổ vỡ liền dừng mọi động tác chạy ra ngoài phòng khách xem thử. Mắt thấy đóa hoa hồng xanh mà Tô Thành tặng cho Đồ Du Du vẫn được cậu cắm lại cẩn thận trong bình hoa bằng thủy tinh hiện tại chẳng hiểu sao đã rơi xuống dưới sàn vỡ tan tành. Đồ Du Du giật mình thất thần đứng nhìn chằm chằm mảnh vụn phía dưới, trong tim bỗng vụt qua một cảm giác bất an lạ thường.
Đồ Du Du quay lại phía sau nhìn Tiểu Hạ sau đó đáp lời:
"Bình hoa đột nhiên rơi xuống, cô mau đi lấy điện thoại tới giúp tôi đi"
Đồ Du Du chỉ vừa mới gọi cho Tô Thành cách đây vài tiếng mà thôi nhưng hiện tại liền muốn ngay lập tức gọi điện cho hắn, cậu thấy vô cùng bất an. Đồ Du Du nhanh nhẹn nhấn vào số điện thoại của Tô Thành rồi đưa lên tai nghe, đầu giây bên kia có một giọng nữ không mấy cảm xúc đáp lại, chính là tiếng của tổng đài viên khi di động đã tắt máy, Đồ Du Du thử lại rất nhiều lần kết quả vẫn là như cũ:
"Tô Thành vì sao lại không mở máy?"
Tiểu Hạ thấy Đồ Du Du bối rối hoảng hốt như vậy cũng lên tiếng trấn an:
"Cậu Đồ yên tâm, Tô thiểu hẳn là có chuyện quan trọng cho nên tạm thời tắt máy mà thôi. Tôi đến thu dọn bình hoa này, ngày hôm qua tiểu thiếu gia có chơi với bình hoa này, lúc để lại lại để không cẩn thận, bên ngoài trời gió to, hơn nữa cũng do tôi sơ ý không đóng cửa lại cho nên bình hoa mới bị rơi xuống, không có chuyện gì cả cậu Đồ đừng quá lo lắng"
Đồ Du Du chẳng hiểu sao lại cảm thấy vô cùng bất an, trái tim đang đập trong lồng ngực cũng giống như bị kích động mà đập mạnh vô cùng, việc không liên lạc được với Tô Thành càng làm cho cậu thêm phần hoảng hốt, nhưng đến hiện tại cậu cũng không thể làm gì khác hơn ngoài việc tin vào lời nói của Tiểu Hạ:
"Được rồi Tiểu Hạ, cô giúp tôi thu dọn chỗ này, tôi đến đón Quân Quân"
Lúc Đồ Du Du đến liền nhìn thấy Tô Đồ Lang Quân đã chịu chơi với những bạn trong lớp, tuy rằng nhìn dáng vẻ kia vẫn còn có chút rụt rè nhưng mà việc này làm cho cậu rất vui. Giáo viên vừa nhìn thấy Đô Du Du đến liền đi ra mỉm cười nói qua tình hình của Tô Đồ Lang Quân cho cậu biết:
"Chào anh Đồ, hôm nay Quân Quân đã có thể nói chuyện cùng với bạn trong lớp, tuy rằng đứa bé rất kiệm lời nhưng dù sao vẫn là một tiến triển tốt đúng chứ?"
Đồ Du Du gật đầu hướng nữ giáo viên nọ nói tiếng cảm ơn rồi gọi Tô Đồ Lang Quân tới chỗ mình. Tô Đồ Lang Quân nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngay lập tức liền đứng dậy chạy về phía Đồ Du Du, Hoàng Thế Vinh thấy thế liền cũng chạy theo nó cười cười.
"Chào Vinh Vinh" Đồ Du Du ngồi xổm xuống hướng Hoàng Thế Vinh chào hỏi
Hoàng Thế Vinh là một đứa trẻ lanh lợi khiến cho người lớn vừa nhìn liền thích thú:
"Chào chú Đồ, hay là chú đón cháu về cùng với có được không?"
Tô Đồ Lang Quân đứng nép vào trong lòng Đồ Du Du lắc lắc đầu ý không muốn, Đồ Du Du buồn cười:
Bình luận