Chương 106: Vợ chồng
Không gian nhốn nháo giống như trên chiến trường vậy, chỉ có điều ở chiến trường là cầm vũ khí chém giết, không giống với trên thương trường kẻ nào lớn tiếng kẻ đó liền thành kẻ mạnh như hiện tại đây. Tô Thành lúc này mới thật chậm rãi lên tiếng, giọng nói của hắn không quá lớn nhưng cũng đều đồng loạt làm cho người ta phải im lặng mà lắng nghe:
"Thứ nhất các ông có đủ tiền mua cổ phần của tôi thì tôi cũng không bán, thứ hai các ông nếu thật sự muốn rút vốn rời khỏi công ty thì xin mời, tôi đây có thừa khả năng để mua lại. Nào Lưu Thế Văn, mau mang bản thảo ông tự làm qua đây để tôi xem, có thảo sẵn luôn giấy tờ bán cổ phần hay không?"
Lưu Thế Văn nghe vậy liền giật mình, ông ta không có ý định thật sự rút khỏi công ty, nếu như thật sự rút khỏi vậy thì sau này ông cũng không biết nên làm cái gì, huống chi Tô thị hiện tại vẫn còn đang ăn lên làm ra, rút khỏi lúc này chẳng phải là ngu ngốc hay sao:
"Tôi... tôi sợ cậu không có đủ năng lực để đọc hiểu cái này nữa"
Tô Thành nhếch môi:
"Đưa qua đây liền chẳng phải có thể chứng minh tôi có năng lực đọc hiểu hay không sao, dù sao thì ông đưa qua cũng đâu có mất cái gì, ông chẳng phải nóng lòng muốn rời khỏi đây lắm hay sao"
Tô Thánh ở trên thương trường lăn lộn nhiều năm làm sao không đọc ra được biểu cảm trên gương mặt của người khác, tuy rằng Lưu Thế Văn chỉ là một cổ đông nhỏ nhưng nếu như thật sự để cho ông ta rút vốn như vậy công ty cũng gặp chút rắc rối, hơn nữa Lưu Thế Văn này chẳng qua cũng chỉ là lớn tiếng mà thôi, ông ta khẳng định là không thật sự muốn rời khỏi Tô thị:
"Được rồi Lưu giám đốc, có chuyện gì chúng ta từ từ nói, công ty này cũng là tâm huyết của ông làm sao có thể nói bỏ là bỏ có đúng không"
Lưu Thế Văn mừng còn không kịp, nếu như không có ai lên tiếng nói chuyện vậy thì ông chẳng phải mất mặt lắm hay sao, thế cho nên lúc này Lưu Thế Văn liền làm ra bộ dáng khó chịu ngồi xuống ghế:
"Tôi nể mặt Tô tổng nên mới ở lại không chấp nhất chuyện này nữa"
Tô Thành ở bên cạnh nhếch môi vẫn không có ý định bỏ qua chuyện này:
"Như vậy Lưu giám đốc ý muốn là ai có đủ khả năng ngồi ở vị trí của tôi?"
Lưu Thế Văn liếc nhìn qua Vu Phóng một cái rồi đáp thế này:
"Tôi ở công ty này tuy không phải là người xuất sắc nhất nhưng cũng xem như là đánh giá được năng lực của một người, tôi thấy Tô phó giám đốc phòng kinh doanh tuổi trẻ tài cao, lại có bằng thạc sĩ ở nước ngoài, cách làm việc chuyên nghiệp dứt khoát"
Tô Thành ồ một tiếng:
"Thì ra là sớm nhắm tới Tô phó giám đốc hay sao, chỉ là... Tô phó giám đốc từ nhỏ đến lớn vẫn luôn dùng lại đồ thừa của tôi, nếu như lần này tôi lại thật sự cho Tô phó giám đốc vị trí này chỉ e rằng cậu ta cũng không vui vẻ nhận được"
Vu Phóng hai tay nắm chặt thành nắm đấm, hắn ta vốn là người rất quan tâm đến mặt mũi hiện tại lại bị nói thành ra như vậy quả thật là không can tâm:
Bình luận