Chương 9: Si mê (Special)
WARNING: PHẢI ĐỌC
18+, hai bạn nam làm tình hừng hực, đầu vui cuối hơi buồn, ai chỉ muốn xem pỏn thôi thì đọc hết cảnh làm tình là dừng lại, mình có warning ở khúc đó nên cứ an tâm đọc, còn về sau câu chuyện có trộn cả thuỷ tinh, đọc xong không thích đừng chửi mình, mình block, còn bạn trêu mình thì khum sao hihi.
DÀI (10K chữ) ai cmt dài quá LƯỜI đọc mình block, joke dạng vậy cũng không được, cảm ơn hén.
--------------------------
Mikey và Takemichi đang giận nhau.
Lý do là vì Mikey lại giở cái thói chiếm hữu điên cuồng của cậu ta ra.
Takemichi thừa biết mỗi lần Mikey ghen tuông là như mất hết lí trí vậy, nhưng càng lớn càng trưởng thành, Takemichi nghĩ rồi Mikey sẽ dần thay đổi.
Tính ra cả hai đã chim chuột với nhau từ cái thời còn là hai cục chíp bông, từng ấy năm tháng trôi qua, không bằng cách này thì cách khác, Mikey luôn có cớ để ép Takemichi đi vào khuôn khổ.
Mà Takemichi là ai chứ? Cậu càng ngày càng bướng, ngoài học cách cho bột vào khuôn làm bánh thì cậu không chấp nhận để tên kia cho cậu vào cái khuôn nào đó!
Không hiểu ai nhập Takemichi mà mấy ngày nay cậu khó ở đến lạ, lúc tâm sự với Angry, cậu ta còn lo lắng nói Takemichi nên đi khám bác sĩ.
Smiley cười cười vỗ vai Takemichi: "Mày đọc thêm sách đi là hết khó ở thôi."
"Tại sao lại vậy? Sách nào thế?" Takemichi tò mò hỏi.
"Mấy cuốn hack não đấy, mày đọc để biết có những thứ còn khó hiểu hơn nhiều, để mày xem cuộc đời của mày đơn giản như thế nào mà cứ làm lố lên."
Takemichi: "..."
Vậy mà cậu cũng nghe lời Smiley, lúc qua chỗ Mikey tiện đường ghé vào một tiệm bán sách cũ.
Cả cửa tiệm mở toang hoác dường như không sợ ăn trộm ghé thăm, Takemichi đứng một cục chình ình ở đó mà cũng không thấy có ai ừ hử gì.
"Có ai không ạ?"
Takemichi vừa gọi với vào trong vừa nhìn quanh các kệ để sách, nơi này trông vừa ngăn nắp lại vừa bừa bộn, Takemichi cũng không biết diễn tả làm sao.
Đúng lúc cậu liếc mắt nhìn lên chợt bắt gặp có một cuốn sách đang loé sáng.
Takemichi chớp mắt vài lần, giơ tay dụi mắt mình, lại nhìn một lần nữa.
Lần này nó còn chói hơn trước, thậm chí Takemichi có cảm giác như nó đang chuyển động.
"Lại là cưng hả?"
Một giọng nói vang lên ngay sau lưng làm Takemichi giật bắn mình, phía dưới hụt chân, cậu tông thẳng vào giá sách trước mặt.
"Rầm!"
Takemichi theo phản xạ giơ tay che đầu, bất ngờ là đã hơn năm giây trôi qua mà cậu không thấy có thứ gì rơi xuống cả.
Bấy giờ Takemichi mới rụt rè mở tay ra, sau đó cứng đờ người nhìn cảnh tượng trước mặt.
Toàn bộ sách đang rơi xuống được giữ lại trên không, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn người đứng trước mặt cậu cử động.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?