Chương 1: Nghỉ chơi.
Warning: Có cảnh BJ.
(Bối cảnh tưởng tượng: Angry, Smiley và Takemichi học cùng một trường đại học về nấu nướng :>)
"Reng! Reng! Reng!"
Tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi nhưng người trên giường không có dấu hiệu tỉnh lại.
"Reng! Reng! Reng! Reng!"
"Ứm!" Takemichi khó chịu, kéo chăn ra với lấy cái điện thoại trên nóc tủ, mắt díu lại nhìn vào màn hình, cậu bấm nút nghe.
"Takemichi, mày lại đúp đấy à? Hôm nay kiểm tra đấy!" Giọng Angry vang lên bên tai.
"Mày chép bài giúp tao với..." Takemichi lí nhí trả lời.
"Tao bảo là kiểm tra thì chép thế nào được? Giọng mày sao thế? Ốm à?"
"Kệ nó đấy, không đến thì thôi." Một giọng nói vui vẻ khác xen vào, đồng thời vui vẻ cúp luôn điện thoại.
Takemichi nằm rũ bên giường, cậu nhón mông lên, lại xìu xuống.
Mikey chết bầm! Mikey là cái đồ chết dẫm! Cậu ta... Á á á á á!!!
Nhớ lại ngày hôm qua hai đứa lao vào vật nhau, Takemichi đã đỏ mặt, cậu lại với lấy cái điện thoại gọi cho kẻ đầu sỏ:
"Gì thế? Dậy chưa?"
"Mày! Tao đã bảo hôm nay có bài kiểm tra! Giờ tao không thể đứng dậy! Tao mà rớt môn thì tất cả là tại mày hết."
"Vậy bây giờ tao chạy về chở mày qua?" Mikey liếc nhìn đống xe trước mặt, tính nhẩm trong đầu thời gian từ đây về nhà.
"Bố ứ cần! Tao tuyên bố cho mày biết! Từ bây giờ cấm gặp nhau một tuần!" Rụp.
"Cái gì?" Mikey gào lên, cậu cầm cái cờ lê to đùng ở trong tay, run run bấm điện thoại gọi lại, ai dè người kia đã chặn luôn số của mình.
Draken nhìn Mikey rồ ga rầm rầm phóng vèo đi, chỉ biết đứng chống nạnh thở dài.
Inui ngó sang, tỏ vẻ khó hiểu: "Nó bị cái gì đấy? Sáng thì phơi phới, giờ thì cứ như bị ai lấy mất sổ gạo."
"Kệ xừ nó đi."
Mikey phi về nhà mình, chạy vào phòng gào lên: "Takemichi! Mày ra đây!"
Để lại cho cậu là một cái giường chăn ga lộn xộn, người trên giường đã biến mất tăm.
Khung cảnh hỗn loạn trong phòng nhắc cậu nhớ lại cảnh tượng mình hùng hổ đè người kia đòi hỏi, mặt Mikey đỏ lên.
Nhưng nó bỏ trốn. Mặt cậu lại xanh lè.
Mikey vác cái mặt như cột đèn giao thông bước ra, tự trấn an bản thân chắc nó giận dỗi rồi thôi. Takemichi là như thế mà, sớm muộn gì...
Ba ngày trôi qua không chút tin tức, Mikey hùng hổ gọi điện thoại cho Angry: "Ê nó có đi học không vậy?"
"Bữa nó đi trễ, lại kiểm tra không tốt, ông thầy ụp hẳn tô mỳ của nó vào sọt rác, nó sốc mấy ngày có thấy mặt đâu."
Mikey gọi cho Chifuyu: "Này! Mày có gặp Takemichi không?"
"Không có... Đợi xíu tao hỏi Baji với Kazutora..."
Bạn thấy sao?