🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: Quyển 6 - Chương 87: Pháo hôi trong tiểu thuyết đam mỹ NP thời mạt thế (17)

Quyển 6 – Chương 87: Pháo hôi trong tiểu thuyết đam mỹ NP thời mạt thế (17)

Edit: Hoàng Gia Gia

Bản dịch được thực hiện với mục đích phi lợi nhuận và chỉ được đăng tải trên Wattpad imhoanggiagia. Nếu bạn nhìn thấy ở nơi khác, chắc chắn nó đã bị reup rồi đó. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức editor nhé.

------

Người phụ nữ nằm dài trên mặt đất dưới chân núi tuyết, tình trạng rất khủng khiếp. Máu đỏ sẫm hòa lẫn với bộ quần áo rối rắm của cô, lồng ngực và bụng cô bị phá hư thành một cái động lớn. Bất chấp vết thương nghiêm trọng, cô vẫn ngoan cường bám lấy sự sống, bằng chứng là hơi thở trắng nhạt thoát ra từ lỗ mũi đang phập phồng rất nhẹ.

Dần dần, màu đen tuyền chứa ánh sáng xanh trước đây trong đôi mắt cô chuyển sang màu xám xỉn, làn da cô trở nên tái nhợt, giống như một mảnh sứ tinh xảo điểm nhàn nhạt u lam. Không còn chút năng lượng nào, cơ thể cô không còn có thể chữa lành vết thương hay thậm chí thực hiện những động tác đơn giản nhất, vì ngay cả sức để chớp mắt cũng đã cạn kiệt.

Người phụ nữ giờ không thể nói hay cử động, chỉ có thể biểu thị sự tồn tại của mình qua hơi thở yếu ớt.

Tim Cảnh Diệu đập vang như sấm, hắn gần như có thể nghe thấy nhịp đập của máu hắn. Hắn quỳ gối bên cạnh Cố Minh Nguyệt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cảnh Diệu choáng váng khi biết rằng một lần nữa, chính Cố Minh Nguyệt lại cứu hắn. Sự thật không thể chối cãi này khiến hắn cơ hồ chịu không nổi. Hắn nợ một ân tình lớn như vậy, làm sao có thể trả, làm sao có thể trả được...

Người đàn ông trầm mặc đứng lên, nhìn về hướng Căn cứ sống sót phía Tây. Hắn quay lại và bước về phía trước..

Cố Minh Nguyệt yên lặng nằm trên mặt đất, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng đang xa dần của hắn, đầu ngón tay run rẩy.

Cô cảm thấy như thể ý thức của mình đang dần tách rời khỏi cơ thể, tầm nhìn của cô trở nên mờ nhạt nhưng thính giác vẫn còn nhạy bén và rõ ràng như lúc ban đầu.

Cố Minh Nguyệt cảm thấy rất lạnh, khác hẳn với cái lạnh lẽo của khung cảnh núi tuyết. Đó là một cảm giác ớn lạnh, phát ra từ sâu bên trong cơ thể cô.

Ai đã ra đi, ai còn ở lại... Cô nghĩ rằng trong tình trạng hiện tại, cô chắc hẳn trông vô cùng khó coi, và suy nghĩ của cô đang hỗn loạn.

Bịch, bịch, tiếng bước chân đến gần dần dần lọt vào tai cô. Tiếng bước chân xen kẽ xa gần vang vọng nặng nề trong lòng cô. Cố Minh Nguyệt cố gắng hết sức cong khóe môi lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười nhẹ nhàng và trong trẻo thể hiện những cảm xúc sâu kín nhất của cô, đồng thời cô chăm chú lắng nghe nhịp thở dao động của ai đó ở gần mình.

Khuôn mặt cô trở nên lạnh băng khi người đàn ông đặt một nắm tuyết lớn lên mặt cô. Một số bông tuyết được đưa vào miệng cô, và quần áo của cô bị xé toạc. Cảnh tượng kinh hoàng ở phần thân trên của cô với những vết thương hở và nội tạng lộ hẳn ra ngoài bị nam nhân thu vào đáy mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...