Chương 86: 🎶Chương 86: Dám đào góc tường của Tổng giám đốc Kỳ🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
Bất luận người trong cuộc có tâm tình gì, đám người vây xem đều đồng loạt cười ha ha. Tất cả đều cười nhạo Kỳ Trưng không chút lưu tình.
"Hình tượng bá đạo của Tổng giám đốc Kỳ đâu rồi?"
"Đã lên trao giải rồi mà con ngại ngùng xoắn xuýt cái gì chứ!"
"Tổng giám đốc Kỳ à ngài không biết như vậy càng lộ sao? Ha ha ha, thiệt đau lòng cho Tâm Tâm mà, không được ôm cổ vũ."
"Lầu trên, không sao đâu, về nhà rồi ôm đủ ấy mà!"
"Aaaa về nhà ôm... không được cười không được cười hề hề.."
Văn Tâm đứng trên sân khấu nhận giải lại hơi buồn bực. Hôm nay cô mặc một chiếc váy đẹp như tiên nữa, trang điểm cả một tiếng đồng hồ, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Không hiểu sao khi Kỳ Trưng lên trao giải chỉ không ôm mỗi mình cô, điều này khiến cô cứ canh cánh trong lòng. Cô nghĩ mãi cũng không thông. Không phải Nhóc con yêu thầm cô sao? Chẳng lẽ mới mấy ngày mà nó đã thay lòng đổi dạ yêu người khác sao? Cứ nghĩ đến khả năng này, không hiểu sao trong lòng Văn Tâm cứ chua chua, cảm giác này đối với cô rất xa lạ, không thường xuyên xuất hiện. Suy nghĩ này một khi nảy lên thì cứ tuôn trào không thể khống chế được, ùa ra như sông vỡ đê...
Dưới sân khấu, Đường Duệ trơ mắt nhìn cơ hội tốt như vậy bị bỏ qua, tức đến mức suýt chút nghiến nát răng. Ông chủ của anh ta rất lý trí anh minh ở những phương diện khác, sao đến vấn đề tình cảm thì lại biến thành học sinh tiểu học vậy chứ. Không, ngay cả học sinh tiểu học cũng biết mua kẹo cho bạn gái, chẳng lẽ Tổng giám đốc Kỳ ngay cả học sinh tiểu học cũng không bằng?
Đường Duệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chỉ hận tay mình không dài ra để lúc hai người trao cúp có thể ấn đầu Kỳ Trưng vào lòng Văn Tâm. Tuy nếu làm vậy thì có rất có thể ngày mai anh ta phải cuốn gói luôn. Đương nhiên, anh ra không có bản lĩnh lớn như vậy, không thể gia nhập đảng ấn đầu được. Nhưng, thân là cấp dưới trung thành nhất của Kỳ Trưng, Đường Duệ cảm thấy phải dạy cho ông chủ nhà mình một khóa yêu đương mới được. Thế là, khi Kỳ Trưng ảo não đi xuống sân khấu, người đứng sau hậu trường ngênh đón anh không phải là trợ lý Đường nữa mà là giáo sư tình yêu Đường Duệ.
Kỳ Trưng: "..."
Mới đầu giọng điệu Đường Duệ vẫn còn tương đối uyển chuyển khéo léo: "Tổng giám đốc Kỳ, vừa rồi ngài quên ôm hả?"
Sắc mặt Kỳ Trưng không được tốt lắm: "Không."
"Vậy... Tổng giám đốc Kỳ, ngài đột nhiên có vấn đề gì à?" Ngừng một chút, Đường Duệ hỏi tiếp.
"..." Nhất thời Kỳ Trưng không biết nên trả lời thế nào, im lặng mấy giây rồi mới bất chấp tất cả, nói: "Hình như tôi bị bệnh lạ gì đó."
Đường Duệ: "???"
Kỳ Trưng lại nói tiếp: "Khi đến gần cô ấy tim tôi cứ đập rất nhanh, cứ như là sắp nổ tung vậy."
Đường Duệ: "..."
Kỳ Trưng lại nói: "Tôi sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trên sân khấu nên mới không làm theo kế hoạch."
Bạn thấy sao?