Chương 85: 🎶Chương 85: Tổng giám đốc Kỳ thật trâu bò!🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
Trong tổng bộ Kỳ thị, trước văn phòng Tổng giám đốc trên tầng cao nhất có hai vị Giám đốc trung niên bưng từng chồng văn kiện thật dày trong tay, đứng trước của nhìn nhau, muốn gõ cửa nhưng lại không dám. Đường Duệ vừa xong công việc quay về, thấy cảnh tượng này thì nhíu mày: "Giám đốc Chu, Giám đốc Vương, hai ông đứng ở đây làm gì?"
Hai người kia nghe thấy giọng Đường Duệ, vội vàng chạy tới như tìm được vị cứu tinh: "Trợ lý Đường trợ lý Đường, lần này cậu phải giúp chúng tôi."
"Sao vậy?" Đột nhiên Đường Duệ có dự cảm không tốt lắm.
Giám đốc Chu lau mồ hôi trên trán: "Chẳng phải là vì Tổng giám đốc Kỳ mới trở về, yêu cầu bọn tôi báo cáo tổng kết công việc gần đây sao."
Đường Duệ thở hắt ra: "Chỉ vậy?"
"Nếu là tổng kết công việc bình thường thì đâu có gì khó." Nói rồi trên mặt hai người lại lộ vẻ mặt khó xử, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng ứa ra từng giọt.
Hóa ra, Giám đốc các bộ phận đã ngầm bàn bạc với nhau nội dung và trình tự báo cáo công việc lần này. Trong suy nghĩ bọn họ, cứ báo cáo thành tích tốt trước để tâm trạng Tổng giám đốc khá hơn, sau đó mới báo cáo lại những mặt không hoàn thành, vậy thì Tổng giám đốc cũng không đến mức nổi trận lôi đinh.
Ai mà ngờ, Giám đốc nhân sự tự tin nhất lên báo cáo đầu tiên lại bị cơn giận đè xuống. Kế đến là Giám đốc hậu cần nơm nớp lo sợ lên đài đến giờ vẫn chưa ra, nhưng cô thư ký pha cà phê vào nghe ngóng tin tức lại tặng cho bọn họ bốn chữ: Tự cầu phúc đi.
Giám đốc Chu và Giám đốc Vương chẳng tự tin gì mấy, vốn còn muốn nương nhờ gió Đông của hai người trước, ai ngờ hướng gió lại thay đổi thất thường, gió Đông biến thành gió Tây Bắc, vừa rét vừa lạnh. Bấy giờ bọn họ mới tìm đến Đường Duệ, nhờ anh ta chỉ đường. Đường Duệ là trợ lý đặc biệt mà Kỳ Trưng tín nhiệm nhất, trong công ty này chỉ có một mình Đường Duệ có thể sờ được lòng Tổng giám đốc Kỳ.
"Trợ lý Đường, trên tôi có già dưới có trẻ, không thể thất nghiệp đâu."
"Để tôi vào xem trước đã." Đường Duệ im lặng một lát rồi nhìn hai người nơm nớp lo sợ trước mặt, lại nhìn cửa lớn văn phòng đóng chặt, bất đắc dĩ đồng ý.
Hai người lập tức cảm ơn không dứt.
Đường Duệ gõ cửa vào. Giám đốc Lý của bộ phận hậu cần đã bị trút giận xong rồi, đang tái mặt thu dọn đồ đạc của mình. Đường Duệ đi vào ông ta cũng không thấy, cũng chẳng chào hỏi, thất hồn lạc phách ra ngoài.
Đường Duệ vừa thấy cảnh tượng này đã thầm nghĩ có gì đó không ổn rồi. Tuy thường ngày lúc nào Kỳ Trưng cũng trưng vẻ mặt hầm hàm, nhưng trước giờ đều co giãn vừa phải, thưởng phạt rõ ràng, cảnh tượng khiến người ta bất an như vậy... không thường thấy bao giờ. Anh ta nhẹ giọng hỏi thử: "Sao vậy, sao lại đột nhiên nổi giận như vậy?"
Kỳ Trưng không nhìn anh ta, chỉ hỏi: "Hai người kia đâu?"
"Không dám vào, nhờ tôi vào thăm dò thử." Đường Duệ bất đắc dĩ lắc đầu.
Bạn thấy sao?