🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Mèo tôi nuôi đều là Đại lão

Mèo tôi nuôi đều là Đại lão


Chương 70: 🎶Chương 69: Tặng cô🎶

Edit: Tiệm Bánh Sò

Chiếc Bentley chạy vững vàng trên quốc lộ. Kỳ Trưng ngồi trên ghế phụ, thỉnh thoảng lại liếc khóe mắt quan sát Văn Tâm ngồi đằng sau. Thoạt nhìn cô ấy cứ hoảng hốt tinh thần không yêu, hình như đang lo lắng lắm. Đây là lần đầu tiên Kỳ Trưng nhìn thấy biểu cảm như thế trên mặt Văn Tâm, bởi trước đây dù gặp phải bất cứ chuyện gì thì cô vẫn luôn bình tĩnh lạc quan.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Thật như lời Kỳ Anh Anh nói, cô ấy chỉ vì quá muốn nhận nuôi con mèo chân ngắn này thôi sao?

Không, không đâu.

Với sự hiểu biết của Kỳ Trưng về Văn Tâm, dù cô có muốn nuôi con mèo chân ngắn kia đến thế nào thì cũng sẽ không xúc động như vậy được, cô ấy sẽ dùng mọi biện pháp để đón được nó về nhà. Nhưng vừa rồi, cô ấy lại đột nhiên bật khóc... Có phải là nghĩ đến chuyện gì đau lòng không? Hay là cô ấy sợ cái gì?

Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh vừa nãy, Kỳ Trưng chỉ cảm thấy nơi trái tim mình lại đau nhói lạ kỳ. Cảm xúc này người thừa kế Kỳ Thị vốn không nên có, từ nhỏ đến lớn mọi phương thức giáo dục mà anh nhận được đều yêu cầu anh phải máu lạnh, vô tình. Cũng không biết vì sao anh lại nhiều lần phá lệ như vậy với Văn Tâm. Chẳng lẽ là như lời con Ragdoll và mèo rừng kia nói, anh có tình cảm nam nữ với Văn Tâm hay sao?

Kỳ Trưng trầm mắt, thoáng nhìn đồng hồ trên xem, cách thời gian được tỉnh lại chỉ còn nửa giờ.

Xe đi đường rất thông thuận, nhưng đi được nửa đường thì đột nhiên gặp kẹt xe. Đường Duệ nhìn giao lộ đông đúc đằng trước, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

"Tổng giám đốc Kỳ?" Anh ta thoáng nhìn Kỳ Trưng, muốn trưng cầu ý kiến của anh.

"Mở bản đồ xem có thể đi đường vòng không." Sắc mặt Kỳ Trưng vẫn không đổi.

Đường Duệ nhận được lệnh, không dám không theo, nhưng anh ta vẫn lo nếu lát nữa Kỳ Trưng không chống đỡ được sẽ bại lộ trước mặt Văn Tâm mất. Nhưng nghĩ lại thì lần trước chuyện gì không nên lộ cũng đã lộ rồi, dù giờ ngài ấy có ngất xỉu thì chắc Văn Tâm cũng không kinh ngạc mấy. Đường Duệ trấn an bản thân, chuyển hướng sang con đường khác.

Văn Tâm ngồi trên dãy ghế sau, lòng nóng như lửa đốt. Trước đó cô đã nhắn Wechat cho Lý Tinh Tinh rồi, để cô bé xem thử Nhóc con thế nào. Nhưng không biết sao cô bé lại không trả lời. Vậy mà còn bị kẹt xe. Thật là, giờ cô chỉ hận không thể mọc cánh bay về luôn thôi.

Bé Trà sữa trong lòng Văn Tâm cũng cảm nhận được sự khẩn trương khác thường của cô. Từ sau khi biến thành mèo, Trà sữa phát hiện nó mẫn cảm với cảm xúc của người khác hơn nhiều, cứ như giờ vậy, rõ ràng nó cảm nhận được sự lo âu của Văn Tâm. Đã đến nước này nó cũng nhận ra, điều làm Văn Tâm lo lắng không phải do mình. Vì nó giờ đang ngoan ngoãn nằm trong lòng cô ấy mà, không lý nào Văn Tâm lại mãi vẫn chưa thả lỏng tâm trạng được như vậy. Vậy, có phải Văn Tâm đang lo cho những con mèo khác trong nhà không?

"Meo meo~" Trà sữa chủ động vươn móng vuốt đặt trên mu bàn tay Văn Tâm, an ủi cô. Đừng lo, đám bọn họ đều là những con mèo rất lợi hại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...