Chương 49: 🎶Chương 48: Điện thoại di động🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
"Aaa Nhóc đen cái tên tâm cơ này! Rõ ràng là con riêng của mi, vậy mà từ đầu còn hắt bẩn cho ta, sao mà mi có thể âm hiểm như vậy chứ?!" Mèo rừng phẫn nộ tột đỉnh.
Bé Ragdoll chậc chậc hai tiếng: "Thói đời ngày nay, bản meo meo già rồi mà~" Không nghĩ đến tên Nhóc đen thoạt nhìn đứng đắn nhất lại là kẻ biết chơi nhất. Mà mèo rừng ngoài mặt không đáng tin cậy kia lại là tên thuần khiết nhất. Bé Ragdoll cảm thấy như mình lại thấu rõ nhân tình hơn một chút.
Mèo đen nhất thời cứng họng: "Đừng hiểu lầm, nó không có quan hệ gì với ta hết."
Đã gọi là papa rồi àm còn không có quan hệ? Trên mặt mèo rừng và Ragdoll viết đầy chữ không tin.
Bé mèo quýt giải thích: "Em đúng thật không phải là con ruột của anh ấy đâu, chỉ là giờ Văn Tâm đã là mama của em rồi, anh ấy là bạn trai của Văn Tâm, vậy thì em phải gọi anh ấy là papa rồi."
"Còn có chuyện này hả?" Hai mắt bé Ragdoll sáng ngời, như là phát hiện đại lục mới vậy.
"Sao có thể..." Mèo rừng theo bản năng muốn phản bác, nhưng còn chưa nói xong thì đã cảm thấy có một ánh mắt sắc lạnh đảo qua người, nó rùng mình một cái, lập tức đổi lời: "Ta cảm thấy Bé tư nói vô cùng đúng!"
Lúc này mèo đen mới không nhanh không chậm giải thích: "Tất cả đều là hiểu lầm, ta với Văn Tâm cũng không biết nhau trong hình người."
"Hả? Sao có thể chứ? Em cũng cảm thấy hai người rất xứng đôi mà!"
Bé Ragdoll: "..." Ai tới ném hai tên vua nịnh nọt này ra ngoài đi, nó không nxem nổi nữa rồi.
Trên mặt mèo đen vẫn giữ tư thái nghiêm túc như cũ, nhưng thực tế thì trong lòng vẫn còn hơi hoảng loạn, minh chứng tốt nhất là cái đuôi xù bông đang hoạt bát vung vẩy lắc tới lắc lui sau lưng nó.
"Nói không phải là không phải, sau này mấy người đùng có nói bậy."
Chỉ là, thật sự trông rất xứng đôi sao?
Bé mèo quýt biết, lòng mèo đen đã lung lạc rồi, giờ khắc này chính là thời cơ tốt nhất để nó đạt được mục đích, vì thể nó chủ động ra trận nói: "Thực tế thì thân phận thật của em là một nhà khoa học, nếu papa mèo đen muốn sớm đoàn tụ với mama Văn Tâm thì cứ giao chuyện này cho em nghiên cứu, nhất định là thần tốc cho xem."
"Nhà khoa học? Ai làm chứng?" Mèo rừng hỏi.
"Đại học Stanford[1] đủ chưa? Mọi người có thể tìm tin về Lâm Phương Nguyên, đó là thành viên trong tổ của em." Bé mèo quýt nói.
"..." Mèo rừng ngu mấy chuyện tri thức, câm nín.
Bé Ragdoll cũng như vậy.
"Lâm Phương Nguyên là gì của cậu?" Mèo đen hỏi.
"Là cha của em." Bé mèo quýt thản nhiên trả lời.
"Cậu là... Lâm An?"
"Anh biết em?" Bé mèo quýt kinh ngạc.
"Ừm." Mèo đen ừ một tiếng, trong đầu hiện lên khuôn mặt của một đứa nhóc, tuy đã trôi qua ba năm, nhưng lúc ấy, một đứa trẻ lại có thiên phú hơn người lên đài diễn thuyết đại diện sinh viên ưu tú vẫn để lại ấn tượng rất mạnh. Nếu quả thật con mèo này là Lâm An thì giao chuyện này cho cậu ta nghiên cứu không thể nghi ngờ là một quyết định chính xác.
Bạn thấy sao?