🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Mèo tôi nuôi đều là Đại lão

Mèo tôi nuôi đều là Đại lão


Chương 48: 🎶Chương 47: Gọi ai là papa hả?🎶

Edit: Tiệm Bánh Sò

Kết thúc một ngày quay nặng nề, Văn Tâm chỉ nóng lòng muốn về nhà, vùi mình vào cái bụng lông xù của đám mèo tìm kiếm sự an ủi. Nhưng chờ đợi cô không phải là sự chào đón nhiệt liệt như thường ngày mà là tiếng kêu khóc nức nở thê thảm tột cùng.

"Meooo! Meoo!"

"Sao lại thế này?" Văn Tâm lo thắt tim.

"Là tiếng của bé mèo con." Lý Tinh Tinh cũng sợ hãi.

Hai người còn không nghĩ đến việc thay giày, vội vàng chạy đến phòng Văn Tâm. Ai ngờ, cửa vừa mở thì hình ảnh đầu tiên đạp vào mắt không phải là bé mèo quýt đang thút thít khóc mà là tàn ảnh của ba con mèo lớn xẹt qua. Văn Tâm còn chưa kịp phản ứng lại, ba tàn ảnh kia đã chui ra khỏi phòng, cũng không biết đã lẻn đến góc nào rồi. Đợi cô phục hồi tinh thần thì trước mặt chỉ còn lại bé mèo con đáng thương bất lực.

Bé mèo quýt vừa khóc vừa thở hổn hển: "Meo... hức... meo... hức..." Văn Tâm, có... có mèo bắt nạt em!

Trái tim Văn Tâm sắp vỡ nát vì tiếng khóc này, lập tức ôm bé mèo con trong lòng bàn tay an ủi: "Đừng khóc đừng khóc, bé con đừng khóc mà, con đã chịu ấm ức gì vậy, nói cho mẹ đi được không."

"Meooo..." Bọn họ uy hiếp em, muốn đánh em.

Người dưới mái hiên, không thể cúi đầu. Dù ở hình người Lâm An có là một thiếu niên quật cường đến thế nào đi nữa thì giờ lưu lạc đến nông nỗi này, cậu cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Trước mắt thì ba con mèo trong nhà có địch ý rất lớn với cậu, vô cùng có khả năng khi Văn Tâm không ở nhà thì chúng sẽ vươn móng với cậu. Mèo con còn nhỏ yếu không thể tự bảo vệ bản thân, chỉ có thể ỷ vào chỗ dựa lớn nhất của mình, cũng chính là Văn Tâm.

Vì sống sót. Vì để tìm được chân tướng mọi việc. Lâm An quyết định: Nhẫn nhục là trọng!

"Ngoan ngoan ngoan, mẹ đã về rồi, không ai có thể bắt nạt con đâu." Văn Tâm vừa dỗ bé mèo quýt vừa bảo Lý Tinh Tinh nhanh đi pha sữa bột.

"Meo meo~" Chị phải làm chủ cho em. Bé mèo quýt dùng đôi mắt to tròn ngây thơ, nước mắt lưng tròng nhìn Văn Tâm.

"Trời ạ..." Trái tim bị một cú bạo kích thật mạnh, Văn Tâm nào dám không theo ý. Dù giờ bé mèo quýt có muốn hái sao trên trời thì cô cũng không từ mà theo.

Lúc này, Lý Tinh Tinh cũng đã pha xong sữa. Văn Tâm đích thân đưa núm vú cao su cho bé mèo quýt, nó cũng không khách khí, bẹp bẹp ngậm lấy rồi lắc lắc lỗ tai nhỏ uống sữa. Có sữa uống, Cảm xúc của bé mèo quýt hiển nhiên bình tĩnh hơn nhiều.

Chỉ là, Văn Tâm lại không bình tĩnh được như vậy. Nếu vừa rồi cô không bị hoa mắt thì mấy cái bóng xẹt chạy trốn khỏi phòng không phải ai khác mà chính là ba con mèo lớn trong nhà. Bình thường ba con mèo này vừa thấy cô về là đã đợi sẵn hoan nghênh, hôm nay lại ngoài ý muốn không xuất hiện. Vậy cũng thôi đi, bộ dáng vừa rồi rõ ràng là đang chạy khỏi hiện trường phạm tội mà. Nếu không thì sao bé mèo quýt lại khóc đến thảm thương như vậy chứ. Chẳng lẽ là thừa dịp cô và Lý Tinh Tinh không ở nhà, ba con mèo này bắt nạt bé mèo quýt sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...